Hiển thị các bài đăng có nhãn cùng đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cùng đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Tình yêu.......


Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.


Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.

Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.

Love




Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu...

Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...



Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...

Bạn luôn thích thú với một Email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác. Lúc đó, bạn đã yêu...

Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu...

Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...

Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.Lúc đó, bạn đã yêu ... và đã yêu người ấy...

Tiền ko là gì???


Trong cuộc sống có nhiều thứ quan trọng hơn là tiền ví dụ như là hoá đơn tính tiền hay số thẻ tín dụng chẳng hạn. Tuy nhiên, dù ta có hài hước thế nào thì giá trị của tiền vẫn là như thế, chẳng thể đổi thay. Bởi cớ ấy mà anh đã hốt hoảng giật mình khi nghe em tuyên bố một câu xanh rờn như đám mạ non: "Tiền chẳng là cái gì cả. Em không cần tiền".



Này em, hãy bình tỉnh nhìn nhận lại thử xem phải chăng tiền thực sự chẳng là gì và em không hề cần nó? Nếu em gật đầu, xin cho anh hỏi thế ngày ngày em đã dùng gì để uống café, sắm mỹ phẩm và những bộ cánh mà ai cũng biết giá của chúng cao hơn nhiều so với cả tháng lương của một công chức như anh. Nếu em chẳng cần tiền, hà tất em phải ngửa tay nhận tiền của bố mẹ? Xin em, đừng phản biện vội! Để anh kể câu chuyện này em nghe.

Chuyện kể rằng có một gia đình nọ khá neo đơn. Sau một đời vất vả, chắt chiu, hai cụ già tích góp được một gia sản kha khá mong để lại cho con. Chỉ có điều cụ ông e rằng đứa con không biết tiêu tiền sớm muộn cũng sẽ phung phí hết số tài sản ấy. Ông buộc đứa con phải đi làm nếu muốn nhận di sản thừa kế ông để lại. Nhưng vì thương, người mẹ lần nào cũng dúi tiền cho đứa con trai. Hai lần đầu, sau khi tiêu sạch tiền mẹ cho, anh con trai mang ít bạc lẻ về nhà trình cha, bảo rằng mình làm được, và thản nhiên nhìn người cha vứt chỗ tiền ấy xuống ruộng, xuống sông. Đến lần thứ ba, cũng sau khi tiêu sạch cả tiền, anh đói nhưng không dám quay về nhà, đành phải lang thang xin ăn. Để có được một bữa cơm, anh phải còng lưng tát nước. Chén cơm chan đầy nước mắt khi anh chợt hiểu ra giá trị của lao động. Anh chăm lo làm việc, dành dụm được một ít tiền, anh mang về cho cha mẹ khi hai cụ đã già. Và lần này thì thay vì thản nhiên, anh không ngần ngại cho tay vào lò than hồng nhặt lại những đồng tiền anh đã cực khổ mang về đã bị cha anh ném vào đó.

Vì sao thế em? Vì sao cũng chỉ là tiền mà hai lần đầu chàng trai vẫn thản nhiên mà lần sau lại dám liều mình như thế? Câu trả lời, anh đoán là em biết: Bởi vì chỗ tiền sau là công sức lao động của anh ta. Anh không ngạc nhiên khi em coi khinh giá trị của đồng tiền nhưng anh khó mà không đau lòng trước thái độ ấy. Em vốn được sinh ra trong điều kiện vật chất đủ đầy và bất cứ khi nào cần tiền em đều có đủ, thậm chí có dư nên nếu như có một lúc nào đó em cho rằng tiền là cái... tự nhiên có, tự nhiên nằm trong túi để em chi dùng thì anh cũng sẽ không xem đó là chuyện lạ. Nhưng em ơi, có bao giờ em thử nghĩ xem để có số tiền ấy người ta đã hoặc sẽ phải trả giá như thế nào? Nếu bây giờ anh để đề nghị em tự mình kiếm tiền để sắm một chai nước hoa cho riêng em thì liệu em có thực hiện nổi thách đố ấy chăng?

Hay thôi cũng được! Nếu thách thức ấy là quá lớn, anh sẽ dẫn em đi dạo một vòng nhé, chịu không? Em nhìn thấy không, kia là những em bé bán vé số, đánh giày, bán báo.. đang lê đôi bàn chân nhỏ bé của mình trên khắp nẻo đường phố thị. Em có biết để có được số tiền nhỏ nhoi ấy các em đã phải đi qua bao nhiêu con đường, bao nhiêu dãy phố rồi không? Và trên dặm trường mưu sinh kia, em có biết các em ấy đã phải gánh chịu bao nhiêu điều tủi nhục? Chắc là em không biết bởi trong em chưa từng có ý niệm gì về hai chữ mưu sinh mà, phải không? Anh đặt một giả thiết hơi u ám mà thật lòng anh không hề muốn nó xảy ra. Nếu chẳng may một ngày nào đó nguồn tài chính từ bố mẹ em bị cắt, em sẽ làm gì? Em sẽ lao đao cũng như một quốc gia nghèo bị cắt nguồn viện trợ vậy thôi. Và đến lúc cùng, chuyện gì sẽ xảy ra liệu em có lường trước được?

Tiền chẳng là gì cả. Cũng đúng! Nó là một tên đầy tớ tốt và là một ông chủ tồi. Tiền chẳng là gì nên nếu được, em hãy thử mang hết số tiền em có ủng hộ quỹ từ thiện đi. Hay là sắm một ít dụng cụ học tập, sách vở cho những đứa em nghèo đang học ở lớp tình thương chẳng hạn. Kìa, sao em nhăn mặt? Em không làm được chuyện đó à? Nếu vậy thì em ơi, câu nói em không cần tiền thiết nghĩ chẳng đúng lắm đâu em nhỉ. Đời sống hiện đại, không ít bạn trẻ có suy nghĩ giống như em. Cũng không sao nếu như em không phát triển nó thành cả một thái độ. Hãy thư thả, chờ đến ngày mai, khi trưởng thành hơn, em sẽ học được cách xác định lại nhiều quan điểm mà em cho là đúng bây giờ.

Trong cuộc sống có những thứ quan trọng hơn là tiền ví dụ như làm sao để có tiền hay dùng tiền như thế nào cho hợp lý chẳng hạn. Nếu như em chưa biết giá trị của đồng tiền, xin em đừng bao giờ nói câu: "Tiền chẳng là gì cả". Và nếu em chưa kiếm ra tiền, đừng nói với anh rằng em không cần nó. Nó chẳng trực tiếp làm cho em hạnh phúc, nhưng bằng cách tạo ra nó và sử dụng nó hợp lý, em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Đâu đó quanh em mà thôi.

Hoài niệm về cuộc sống


.. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay”.
Không biết các bạn cảm nhận thế nào chứ riêng với tôi, nó ý nghĩa và gần gũi lắm.
Lúc bé, thấy mọi người khóc, cứ nghĩ chắc họ đang buồn lắm đây và rất cần sự chia sẻ của những người xung quanh. Giờ mới biết họ khóc được là tự họ đã giải thoát được nỗi buồn cho chính mình. Và buồn nhất vẫn là không thể khóc được.
Có thể là vì chúng ta không còn nước mắt để khóc hoặc là nỗi buồn đó không đáng để chúng ta phải khóc.
Lý do làm tôi buồn mà vẫn không thể khóc là lý do thứ hai. Tôi đã từng có một tình yêu thật đẹp với một người mà tôi nghĩ là không hoàn hảo, nhưng đối với tôi điều đó không quan trọng, bởi vì chúng ta không ai là hoàn hảo cả.
Tôi yêu cái hoàn hảo và cả cái không hoàn hảo của người tôi yêu. Tình yêu của chúng tôi thật đẹp và chúng tôi đã từng mơ đến một tương lai xa, một ngôi nhà nhỏ xinh, những đứa con xinh xắn, nhưng mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, dù có đẹp đến đâu thì tất cả cũng sẽ sụp đổ vì trong tình yêu không có chỗ cho sự lừa dối.
Tôi đã rất muốn khóc, khóc thật nhiều nhưng không hiểu sao lại không thể. Điều duy nhất đọng lại trong tôi lúc này là tôi đã rất buồn, trống rỗng nhưng lại tỉnh táo một cách lạ thường. Nước mắt của tôi đã không phản bội lại tôi, nó đã không rơi một cách vô nghĩa.
Nỗi buồn đầu tiên lớn nhất trong đời tôi là như thế đó, các bạn ạ. Lúc bé, thấy mọi người cười, cứ nghĩ chắc họ đang rất vui và hạnh phúc.
Giờ mới biết, trong những nụ cười hạnh phúc đó, còn có những nụ cười xót xa. Tôi đã từng cười rất hạnh phúc khi luôn đứng trong top five của lớp, khi được đi chơi cùng bạn bè, khi mang lại niềm vui cho người khác.
Tôi cũng đã từng khóc rất hạnh phúc khi gia đình tôi vượt qua được những thử thách của cuộc đời để tiếp tục cuộc sống, khi tiễn một người bạn ra nước ngoài học vì bạn tôi sẽ lại quay về với một tương lai thật xán lạn, khi một việc làm nhỏ của tôi đem lại niềm tin cho người khác… Nhưng cũng đã từng cười trong xót xa khi vô tình nghe được câu chuyện của một người bạn thân thiết mà mình hết mực tin tưởng với người khác vì nhờ câu chuyện của người bạn ấy mà mình biết mình có nhiều khuyết điểm đến như vậy, và khi tình cờ nhìn thấy người mà mình hết mực yêu thương, tin tưởng tay trong tay với một người quen của mình. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì khi phải đối mặt nhau trong tình huống không mong muốn như vậy... Còn tôi, tôi đã cười với hai người họ và tiếp tục bước đi, và sau đó đã đi ra khỏi cuộc đời của người mà tôi đã hết mực yêu thương, mặc dù người đó đã xin tôi tha thứ rất nhiều.
Quan điểm của tôi là “Người ta đã lừa dối mình một lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Thà đau một lần mà thanh thản”. Tôi đã cười trong xót xa như thế đó, các bạn ạ.
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Câu này thì không đúng với tôi lắm. Ngay từ bé tôi đã có rất nhiều bạn, và đến giờ họ vẫn là những người bạn rất tốt của tôi, tuy thỉnh thoảng cũng làm tôi buồn phiền một chút, nhưng chẳng ai là hoàn hảo cả, tôi cũng vậy.
Tôi không một mình, bởi tôi vẫn có những người bạn rất tốt ở bên mình. Lúc bé, xem chương trình ti vi, thấy người ta sống ở những nơi hoang vu, hẻo lánh, cứ nghĩ là người ta thật cô đơn. Giờ mới biết thật ra cô đơn rất gần ta, chứ không chỉ tồn tại ở những nơi xa xôi hẻo lánh đó. Tình yêu cũng vậy đó các bạn ạ, nó mang đến cho ta nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc, nhưng nỗi buồn và sự cô đơn cũng không ít.
Tôi cũng vậy, khi được ở bên người tôi yêu, tôi rất hạnh phúc, tôi có cảm giác như cuộc sống thật quá ưu ái đối với tôi. Nhưng sao tôi vẫn có một cảm giác gì đó rất mong manh, dễ vỡ. Yêu nhau đã khó, giữ được tình yêu đó còn khó hơn.
Tôi chẳng biết tình cảm của chúng tôi có đủ lớn để có thể vượt qua tất cả mọi thử thách để tình yêu của chúng tôi đẹp mãi, đẹp mãi như những lúc này không... Thế đấy các bạn ạ, ở bên người tôi yêu nhưng tôi vẫn cảm thấy mình rất cô đơn, vì có những nỗi lòng, những suy nghĩ mà tôi chẳng thể nào chia sẻ được.
Lúc bé, tôi còn quá nhỏ để hiểu tình yêu là gì, nhưng tôi cảm nhận được dường như người ta cười nhiều hơn, đẹp hơn khi yêu.
Thấy các anh chị vui vẻ cười đùa, tay trong tay nhau cùng dạo phố, cùng nhau chia sẻ những niềm vui, những nỗi buồn và cùng nhau vượt qua những thử thách khó khăn trong cuộc sống, tôi nghĩ họ thật sự là những người hạnh phúc.
Tình yêu của họ sẽ chẳng gì có thể chia cắt được và nó sẽ còn đẹp hơn nếu được kết thúc bằng một đám cưới và sống trọn đời bên nhau.
Thế nhưng, cuộc sống vốn không trọn vẹn, không phải những người yêu nhau đều đến được với nhau.
Vốn dĩ chẳng có gì là hoàn hảo, và tình yêu cũng không ngoại lệ. Cũng như mọi người, tôi cũng đã từng nghĩ tình yêu của tôi và người tôi yêu thật đẹp và sẽ chẳng có lý do gì để chúng tôi phải chia tay.
Thế nhưng chúng tôi cũng đã chia tay và tôi cũng kịp nhận ra rằng “tình yêu đẹp thật đấy nhưng chưa phải là tất cả, vì sau tình yêu còn có chia tay”.
Thế đấy các bạn ạ, thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn biến đổi từng ngày, từng giờ. Chúng ta không biết được ngày mai của chúng ta sẽ như thế nào nên chúng ta hãy cứ sống thật tốt cho ngày hôm nay, để không bao giờ phải thốt lên hai chữ “Giá mà…”.
Hãy cứ sống hết mình cho công việc, cho gia đình, cho bạn bè và cho tình yêu, rồi bạn sẽ nhận được niềm vui và hạnh phúc. Cho là nhận. Tin tôi đi!


Chiếc xe bus kế tiếp


Tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "Hmm, xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy."


Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai.
Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!" Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.

Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau".
Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp.
Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!

Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.

Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm.
Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.
Có ai dám nói rằng cộc đời là công bằng... Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống.
Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.
Nhưng đừng vội...
Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ.
Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.
Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước.
Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn.
Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy.
Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.

Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ.
Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.
Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi.
Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.
Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả. Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.

Những điều phụ nữ làm ngược đàn ông


Người phụ nữ hát và khóc có một điểm chung: Phải có đàn ông nghe. Đàn ông hát cần người nghe còn khóc thì có thể lặng lẽ một mình.

Do vậy, khi thấy phụ nữ sắp khóc thì người đàn ông thông minh sẽ tránh đi để tiếng khóc không bật ra. Còn phụ nữ khi thấy người đàn ông đau khổ lại cứ xán vào để an ủi. Phụ nữ có thể khóc bất cứ lúc nào, nếu muốn. Còn đàn ông, nhiều khi muốn mà không khóc được.



Phụ nữ luôn nhớ kỹ những điều đàn ông hứa mà chưa làm được cho họ và hay quên những việc đàn ông đã làm cho mình. Vì thế, người đàn ông khôn ngoan không hứa gì với phụ nữ cả. Song khi cưa cẩm, các anh chàng lại hay hứa hươu hứa vượn, đó là sự hớ hênh của họ.

Nếu một phụ nữ thường hay lý luận thì đó là người khô khan về tình cảm. Còn đàn ông, dù khô khan hay ướt át cũng đều thích lý sự. Đây là thói quen mà phụ nữ ghét nhất ở đàn ông.

Một người đàn ông nếu hay làm những công việc của phụ nữ như bếp núc, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ... thì trong mắt phụ nữ, đó là người rất đáng yêu. Nhưng nếu một phụ nữ lại xông pha làm những công việc của đàn ông, tham gia điều hành cơ quan, quyết định thay chồng những vấn đề về kinh doanh, chính trị, nhân sự... thì đàn ông xem đó là lố bịch.

Đàn ông tiết kiệm mà hoang phí. Họ ít khi mua quần áo, giầy dép mới, kế hoạch chi tiêu rất chặt chẽ nhưng lại có thể dốc túi ra để đãi bạn bè. Còn phụ nữ thì hoang phí mà tiết kiệm, váy áo hàng chục bộ, giầy dép hàng chục đôi nhưng không dốc túi vì một cuộc vui, khi mua sắm thì mặc cả từng xu lẻ.

Vẻ đẹp của đàn ông là vẻ đẹp của cổ thụ, phải xù xì, dầu dãi nắng mưa. Còn vẻ đẹp của phụ nữ là sự tinh tế như hương hoa hồng, phải giữ gìn, e ấp nếu không sẽ bay mất.

Đối với phụ nữ, việc chia sẻ buồn vui với "nửa kia" là vô cùng quan trọng, nhưng đàn ông thường không đủ kiên nhẫn để nghe hết những điều đó. Đây là biểu hiện tâm lý mà phụ nữ thấy đáng ghét nhất.

Người phụ nữ quá đẹp thường mong manh như bông hoa quỳnh, khó giữ hương sắc được bền lâu. Đàn ông dung mạo đẹp đẽ thì mãi vẫn hút mắt chị em.

Phụ nữ cho rằng, ghen tuông là biểu hiện của tình yêu, còn với đàn ông, đó là tử thần của trái tim.




Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

không sao đâu

Một người lái buôn sau khi bán được khá nhiều hàng hóa trong hội chợ tỉnh, ông cẩn thận bỏ từng đồng tiền vàng vào bị tiền, thu xếp trở về nhà.

Hôm ấy, quả là ngày được mùa cho ông, hội chợ kết thúc thì hàng hoá của ông cũng vừa bán sạch.

Vốn là người cẩn thận, ông dự định làm sao để về đến nhà khi trời tối hầu tránh nạn cướp bóc dọc đường. Ông cột chắc cái bị đầy ắp những đồng tiền vàng lên lưng ngựa và bắt đầu phóng ngựa ngay từ sáng tinh sương. Trưa đến, ông thắng ngựa dừng chân nghỉ dưới gốc cây ngoài làng. Người đầy tớ coi ngựa thưa với chủ:


- Thưa ông, móng sắt bên chân trái phiá sau của con ngựa bị mất một cái đinh rồi, xin ông để con chỉnh lại. Ông chủ bực mình càu nhàu:

- Không sao cả, chỉ còn 60 dặm đường nữa, thiếu một cái đinh đâu có hệ chi. Ta vội đi cho kịp về nhà trước khi trời tối, ta không thể mất thời giờ điều chỉnh lại cái đinh đó.

Tới chiều, ông dừng lại trước cửa nhà bác nông phu để mua thêm thức ăn nước uống cho cả người lẫn ngựa. Trong lúc cho ngựa ăn, cậu bé con bác nông phu nhận ra có gì không ổn với con ngựa, liền thưa với người thương gia:

- Thưa ông, con ngựa của ông đã bị mất cái móng sắt bên chân trái phiá sau rồi. Nếu ông muốn, ba cháu có thể đóng lại chiếc móng sắt khác cho nó.

Ông chủ đáp:

- Không được, tôi vội đi ngay trước khi trời tối, còn 20 dặm nữa, chắc ch
ắn ngựa tôi sẽ chịu được.

Nói đoạn, ông trèo lên lưng ngựa phóng đi vội vã. Chẳng
mấy chốc, con ngựa bắt đầu phóng đi cà nhắc. Đã vậy, chủ cũng không tha mà còn phóng nhanh hơn nữa nên chỉ một lúc sau nó lảo đảo rồi ngã qụy. Vì thê’, ông chủ và người đầy tớ phải bỏ ngựa nằm đó khăn gói tiếp tục cuộc hành trình.

Đi được một quãng thì họ gặp một con đường băng qua khu rừng, cũng
vừa lúc bóng tối bao trùm lên họ. Bất chợt, từ những lùm cây bên đường, hai tên cướp tiến lại gần giơ dao chĩa súng hăm dọa:

- Hoặc muốn sống hoặc phải chết nếu không nộp hết tiền cho ta.

Lúc bấy giờ, người lái buôn khờ dại kia mới hồi tỉnh thì đã quá muộ
n. Tất cả cũng chỉ vì một cái đinh vô phước kia.

Ca dao người Anh có câu: “Một mũi kim may kịp thời sẽ cứu được chỗ rách toạc phải cần đến chín mũi kim”. Thật vậy, nếu người thương gia biết l
ắng nghe đầy tớ đề nghị, biết để ra mấy phút đồng hồ đóng lại cái đinh đầu tiên của móng sắt khi vừa lung lay, chắc chắn ông ta đã không rơi vào thảm cảnh cướp giật. Đừng khinh việc nhỏ, “Lỗ nhỏ làm đắm thuyền”

Biết bao lần chúng ta phung phí sức lực, chạy theo những điều cao cả xa vời mà coi khinh những cái tâm thường nhỏ nhoi. Một tác giả đã viết: “Hãy biết tận hưởng những điều nhỏ nhặt, vì một ngày nào đó khi nhìn lại, bạn sẽ khám phá ra rằng đó là những chuyện vĩ đại”.

Trong đời sống, không biết bao lần chúng ta xem thường những lời khuyên của người khác, chúng ta luôn cảm thấy mình đúng.Nhưng khi sự việc đi đến hồi kết thúc thì dù hối hận cũng đã muộn màng.

một ly sữa

Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Một ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: “Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?"

Người phụ nữ trả lời: "Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt"

Cậu bé cảm kích đáp: “Cháu sẽ cám ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.".

Khi ra đi cậu cảm thấy khoẻ khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng mãnh liệt hơn. Trước đó cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.

Nhiều năm sau đó người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức ông khoác áo choàng và đi tới phòng bênh người phụ nữ ở.

Ông nhận ra được ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông đã được đền đáp.

Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hoá đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hoá đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hoá đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó hết đời mới xong. Bỗng nhiên có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đọc những dòng chữ này:

"Trị giá hoá đơn bằng một ly sữa."

Ký tên: tiến sĩ Howard Kelly

Hãy mở rộng trái tim với mọi người vì một mai bạn cũng cần người khác mở rộng trái tim dành cho mình. Do đó giúp đỡ người khác chính là mục tiêu để được sống hạnh phúc

Khiêm tốn và chân thành

Người ta kể lại một câu chuyện về chuyến viếng thăm nhà tù của quận công Osola như sau:
Trong một chuyến công tác, Ngài được dẫn đi thăm một nhà tù nổi dọc bờ sông, các tù nhân được tự do trao đổi cùng quận công. Ngài ân cần hỏi thăm lý do bị giam giữ của mỗi tù nhân và mỗi tù nhân được tự do trình bày sự lầm lẫn của guồng máy công lý và nhiều phạm nhân đã không nhận tội mình. Một người than là anh phải bị phạt vào đó chỉ vì ông quan tòa thích vậy, người khác nữa khăng khăng đổ tội cho lòng ganh tị của kẻ thù riêng. Nói chung không ai đáng tội cầm tù tại đó cả. Cuối cùng có một tù nhân thưa:
- Thưa quận công, tôi đáng hình phạt vì tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm và bị bắt.
Ngài quận công rất là cảm động với lòng thành thật và khiêm nhường của tội nhân này. Giữa đoàn tù nhân xúm quanh, Ngài lớn tiếng tuyên bố:
- Anh thật có tội, không xứng đáng ở chung với những người ở đây. Anh hãy rời khỏi nơi đây lập tức.
Ngay tức thì, Ngài quận công tha bổng cho anh tù nhân khiêm tốn chân thành đó.
''Tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm, và tôi bị bắt''. Một lời thú tội giản dị, một sự nhận tội thẳng thắn. Lòng thật thà và tính khiêm tốn nhìn nhận tội mình đã mang lại tự do cho tù nhân kia. Những đồng bạn anh phủ nhận hành động tội lỗi của mình đã phải suy nghĩ để tìm lý do chữa mình, oái ăm thay, chính vì họ chưa nhận lỗi nên cần phải giam cầm hầu có giờ suy nghĩ hơn để biết mình.
Câu chuyện trên nhắc nhở mỗi người chúng ta, khi đã lầm lỡ và biết nhận ra lỗi lầm của mình, thì chính lúc đó chúng ta không còn là một tội nhân nữa, nhưng chúng ta là một tờ giấy trắng và có tư cách làm lại cuộc đời, dù trước mặt người xung quanh, chúng ta vẫn mang vết tích của tội lỗi, nhưng nếu chúng ta đã thật lòng ăn năn và quyết tâm sửa sai thì chúng ta hoàn toàn cảm thấy thanh thản.Còn những người lúc nào cũng né tránh và cho rằng vì cái này vì cái kia mà mình mới phạm tội ác,thì người đó dù có được tha tội khi mãn hạn tù, nhưng lương tâm của người đó vẫn luôn luôn trách cứ người đó.

ánh sáng và bóng tối

Có một người rất giàu, nhà ở bên cạnh đường ray. Mỗi ngày đều có xe lửa chạy ngang qua nhà. Cứ mỗi lần như thế, con chó Bẹc-giê to lớn oai phong của ông liền sủa ầm lên và chạy đuổi theo xe lửa ba bốn cây số, rồi mới há họng, thè lưỡi ra mà chạy trở về nhà.

Ngày nọ, bà vợ hỏi ông chồng:

- Con chó của chúng ta chạy đi đâu rồi?

Ông lắc đầu trả lời:

- Đuổi theo xe lửa rồi, nhưng có bao giờ nó đuổi kịp đâu!

Bà đôi co với ông:

- Giả sử nó đuổi kịp thì sao???

Ông đáp lại:

- Nếu có đuổi kịp cũng chẳng làm gì, chỉ tổ nhọc xác mà thôi!

Những kẻ suốt đời bôn ba tìm kiếm danh vọng, giàu sang, trường thọ có bao giờ thoả mãn đâu. Cũng giống như con mèo đuổi theo cái đuôi của mình, những kẻ tự phụ, ngông cuồng, kiêu căng, tự mãn không bao giờ đạt được tham vọng của họ. Thật không khác gì bong bóng xà phòng, chỉ nhấp nháy dưới ánh sáng mặt trời, để rồi lại vỡ tan tành và rơi vào bụi đất. Cuộc sống con ngươi không thể nào cứ nối tiếp nhau như bong bóng xà phòng.

Những người đặt nền tảng hạnh phúc của mình trên vinh dự, hào nhoáng và tiếng hoan hô của người đời là những người bất hạnh hơn ai hết. Trong chốc lát, những trào pháo tay, những tiếng hoan hô nhiệt liệt im bặt, mọi cảm xúc đều bị gió thổi đi mất hút và sẽ phải trở về với cái trống rỗng của tâm hồn, tức cái bóng đen của cuộc đời.

Người trưởng thành và khôn ngoan thật là người biết nhìn nhận "Ánh sáng và bóng tối" của mình, biết chấp nhận thành công cũng như thất bại và những hạn hẹp của bản thân, biết tận dụng mọi vốn liếng, mọi cái mới cũ, để trở thành chính mình mà không cần phải bắt chước ai, chạy theo ai, hoặc trở nên giống ai cả.

Thượng Đế tạo dựng mỗi người độc nhất vô nhị, tại sao chúng ta phải sợ những xét đoán của người khác, phải khó chịu trước sự hạn hẹp của họ, và phải cắm đầu lo sợ chạy trốn. Nếu chúng ta biết chấp nhận bản thân, chấp nhận người khác, họ cũng sẽ chấp nhận chúng ta. Trái lại, người ta sẽ chê cười chúng ta nếu chúng ta tìm cách lừa dối họ và muốn họ thấy con người không thật của chúng ta. Ai cũng biết rằng một bức tranh chỉ đẹp với màu sắc, ánh sáng và bóng tối của nó như người họa sĩ đã muốn vẽ nó.

hạnh phúc tìm ở đâu

Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: “Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quí giá nhất của họ và giấu ở nơi mà họ không thể tìm thấy được. Các ngươi thấy sao?”.

Một yêu tinh lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên Trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra”.

Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: “Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy”.

“Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm...” - một yêu tinh khác nói.

“Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại”, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu.

“Mang giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu tinh đề nghị.

“Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, yêu tinh đầu đàn ngao ngán.

“Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không nhìn thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được...”, một nữ yêu tinh chậm rãi nói.

Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.

Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tùy thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình...

Bông hoa dại

Một hôm, thầy giáo ra bài cho toàn lớp học như sau:

- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được người ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng, nhưng chỉ được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì cả.

Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp.

Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.

Cuối cùng, thầy giáo lên tiếng kết luận:

- Chúng con đã có kinh nghiệm rồi đó, nếu chúng ta chú ý quan sát, dành thời giờ để quan sát, thì cả vật tầm thường nhất như cây hoa dại kia cũng sẽ xuất hiện thật tuyệt đẹp.

Áp dụng vào mối tương quan giữa người với người, chúng con hãy nhớ điều này:

Mỗi một người là một kỳ công tuyệt đẹp của Ðấng Tạo Hóa, là một thế giới nhiệm mầu đầy sức thu hút mà ta không bao giờ có thể quan sát cho biết được. Nét đẹp, sự cao cả của mỗi người đều khác nhau và xem ra như mênh mông không có giới hạn. Thế nhưng mỗi người chúng ta không có thời giờ dành cho nhau để tìm hiểu nhau, để chiêm ngưỡng những nét đẹp và sự cao cả của nhau. Chúng ta chỉ biết nhau một cách hời hợt bên ngoài, chỉ nhớ ghi nhận những tật xấu, những khuyết điểm, những lỗi lầm mà quên đi không nhìn đến sự cao cả, sự đẹp đẽ duy nhất của người ta gặp. Ta không có được tất cả những gì và những ai ta thích, nhưng hãy thích những gì ta có và những ai ta gặp thường ngày.

Ước chi những nhận định trên thức tỉnh mỗi người chúng ta xét mình về mối tương quan đối với anh chị em xung quanh. Chúng ta thật sự có dành đủ thời giờ để hiểu biết, để chiêm ngưỡng những điều tốt nơi anh chị em xung quanh hay không? Hay vì gặp thường mỗi ngày mà ta có thái độ coi thường, không kính trọng? Hay vì phải va chạm, đương đầu với những vấn đề phức tạp ta gặp trong cuộc sống thường ngày do chính ta và do anh chị em xung quanh gây nên mà ta không còn đủ nghị lực tinh thần, không còn hứng thú nhìn thấy những nét cao đẹp nơi con người, nơi những người ta gặp hằng ngày nữa?

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

tấm gương

Vì nghèo, Mai phải chấp nhận nghề “buôn hương bán phấn” trong các hộp đêm và thiêu thân dưới ánh đèn màu để nuôi đàn em dại. Lối xóm đàm tiếu, cô không màng đến, miễn là các em được no đủ, thành tài và hạnh phúc. Một tối nọ, Mai trở về nhà với tấm thân rã rượi và tâm thần căng thẳng. Chợt thấy báo cáo của nhà trường để đó, cô cầm lên đọc. Cô đau khổ cùng cực: “Hạnh đã bỏ học” và cũng đang làm nghề như cô! Đôi giòng lệ tuôn chảy như suối. Cô gào thét trong thất vọng: Thân xác cô nên đồ tiêu khiển cho thiên hạ, cô chấp nhận như thế để các em vươn lên, cô không muốn các em rơi vào hoản cảnh tội lỗi như cô.

Việc làm của Mai thật đáng cảm kích. Vì thương các em, cô đành phải làm nghề như vậy, để lo cho cac em học hành đến nơi đến chốn, nhưng Mai quên rằng chính việc làm của cô vô tình đã trở thành tấm gương cho các em bắt chước. Đọc câu chuyện ấy, tôi thấy thông cảm với hoàn cảnh của Mai và thương cho cô ấy, cho những người vì em, vì con cái, mà sẵn sàng hy sinh quên mình như vậy.

Ông Duy say nghề đen đỏ. Ông đánh vợ khảo tiền và mặc cho vợ tần tảo “nuôi năm con với một chồng”. Nhưng khi nghe tin đứa con lớn còn “cao nghề” hơn ông, ông đã giận dữ chửi rủa con: “Tao hư đã đành, nhưng maỳ không được hư. Tao giết mày!”

Trong xã hội hiện nay, có không biết bao nhiêu là cảnh đau lòng như vậy: chồng cờ bạc rượu chè, về đánh đập vợ con. Ông Duy là người cha người chồng, mà chẳng quan tâm làm tròn trách nhiệm của người chồng người cha. Nhưng ông cũng biết là ông “hư”, bởi vì khi nghe tin đứa con lớn của mình cũng cờ bạc mà còn giỏi hơn ông nữa, thì ông đã nổi giận và chửi rủa con thậm tệ. Tuy nhiên, cha như vậy làm sao dạy dỗ được con? Chính ông đã làm gương xấu cho đứa con, mà ông không ngờ.

Mai sa vào cảnh khốn cùng ấy là vì muốn có phương tiện nuôi các em mình ăn học thành tài, nên chúng ta còn hiểu được nỗi đau đớn của cô khi biết em mình cũng đã ra như mình. Còn ông Duy, ông có quan tâm gì đến gia đình đâu? Đã vậy còn quát tháo… Tuy nhiên, rõ ràng, dù do hoàn cảnh sa cơ, dù do tính mê tật xấu, cá nhân người ta “hư” nhưng người ta vẫn không muốn con em mình “hư” như mình, rơi vào cảnh “ao tù nước đọng” như mình. Nhưng dường như để có thể có những người em, người con “nên người”, người anh, người chị, người cha, người mẹ cũng phải trả cái giá là sống lương thiện để làm gương sáng cho con em.

Tôi không rơi vào trường hợp như cô Mai hay ông Duy, nhưng tôi nghĩ: Nếu tôi gặp hoàn cảnh như vậy, không biết tôi có thể giận dữ được không; hay lúc đó tôi chẳng còn nói được lời nào, vì dù sao tôi cũng vô tình làm gương xấu cho các em, cho con cái của tôi, khiến chúng đã đi đến chỗ như vậy? Và nỗi hối hận ấy chắc chắn sẽ dằn vặt tôi suốt đời. Cho nên đối với tôi, trong bất cứ mọi hoàn cảnh, tôi phải nhớ đến Thượng Đế

Bởi vì chỉ có Ngài mới là toàn vẹn, chỉ có Ngài mới ban cho tôi ánh sáng đức tin để tiếp tục sống đạo, và để làm gương sáng cho các con em tôi. Tôi tin Ngài luôn yêu thương nâng đỡ những ai cần đến Ngài, vì Ngài đã nói: “Ta là đường, là sự thật, và là sự sống”

chỉ là phù vân

Bên Hoa Kỳ có một bà lão ăn mày tên Mary, quanh năm vất vả rảo qua các lối ngõ để ăn xin. Không kể chi đến tiết lạnh mùa đông hay nắng cháy mùa hè, bà chỉ mặc duy nhất có một manh áo rách, khâu trên vá dưới. Tối đến trở về sống trong chiếc lều gỗ và chỉ ăn những chiếc bánh thừa người ta bố thí cho, đau ốm cũng không dám bỏ tiền mua thuốc. Vì quá kham khổ bà ngã bệnh và đã chết trong chiếc lều gỗ tồi tàn ấy.

Nhà chức trách được tin đến nơi, họ chui vào căn lều, thấy bà đã cứng đờ nhưng tay vẫn chỉ vào góc nhà. Họ đào bới lên và tìm thấy một cái hộp đựng $127,000 dolars.

Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay Ta đòi linh hồn ngươi, thế thì của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai".Tiền bạc không thể kéo dài cuộc sống, cũng không bảo đảm an toàn cho cuộc sống này, vì chính cuộc sống cũng có thể bị cất đi trong nháy mắt. Thật là điên rồ khi tìm sự an toàn trong cái bất toàn. Giảng viên nói: "Phù vân trên mọi phù vân, tất cả chỉ là phù vân".

Muốn tạo được một gia tài biết bao khó nhọc vất vả, suy tính, có khi phải thủ đoạn bất công, bất chính. Đa số đã không tạo nổi một gia tài lớn lao. Có mấy người là tỉ phú hay triệu phú? Và trong những người phú quí, sang giàu đó có phải tất cả đều hạnh phúc, thỏa mãn cả đâu? Giả thiết rằng vàng bạc mua được hạnh phúc, thử hỏi ta có thể đem vàng bạc về thế giới bên kia không? Kho tàng đó có ích lợi gì nơi tòa án của Đấng không xét họ theo số lượng vàng họ có.Nhưng được xét dựa trên những việc lành và việc dữ của chúng ta khi còn sống.

Của cải có thể là ân nhân hay là kẻ thù của chúng ta tùy theo cách chúng ta sử dụng nó. Nó là "đầy tớ tốt nhưng là ông chủ xấu". Của cải còn có nguy cơ làm cho chúng ta sống mà chỉ biết hưởng thụ, chỉ biết tích trữ và ích kỷ. Nếu của cải được dùng để giúp những người nghèo đói bất hạnh được no đủ hơn, hạnh phúc hơn thì lúc đó của cải lại là phương tiện làm cho ta trở nên vĩ đại , và khi đó của cải lại trở nên có giá trị trường tồn. Và dù cái chết có đến bất ngờ, chúng ta cũng không cần sợ gì,vì kho tàng chúng ta đem theo chính là những khi chúng ta dùng tiền bạc, vật chất, hay tinh thần mà giúp đỡ người khác

ảnh hưởng



Có một câu chuyện kể về một thiếu nữ rất yêu thích những bông hoa. Cô ta trồng một loài cây leo quí hiếm ở chân một bức tường bằng đá. Cây leo này mọc rất nhanh và mạnh, nhưng không hề trổ hoa. Hết ngày này sang ngày kia, cô tận tâm vun xới và tưới nước, cố gắng bằng mọi cách vun đắp cho nó nở hoa.

Vào một buổi sáng, lúc cô đang đứng trước cây leo này trong tâm trạng thất vọng, thì người hàng xóm tật nguyền nhà bên cạnh gọi cô lại và nói:

- Chị không thể nào tưởng tượng được rằng tôi vui mừng biết bao với những bông hoa trên cây leo nhà chị đã trồng đâu.

Cô liền nhìn qua phía bên kia tường và thấy cả một đám hoa. Cây leo đã bò xuyên qua kẽ hở của bức tường và nở hoa ở phía bên kia. Tội nghiệp cô gái! Cô cứ nghĩ rằng cây leo của cô là đồ vô dụng, trong khi nó đã luôn luôn chứng tỏ được ích lợi của nó đối với một con người vô cùng cần đến nó. Người tật nguyền kia đã được phong phú hoá và rất đỗi vui mừng, nhờ những cố gắng đầy tin tưởng của cô gái kia, trong việc vun xới chỉ một thân cây leo, mặc dù cô ta không thể nhìn thấy được những kết quả trong việc làm của mình.


Thông thường những công việc tôi làm thường ngày, tôi sẽ được nhìn thấy cái hiệu quả cho dù đó là đạt hay không đạt sau những ngày tháng chăm chỉ làm việc.

- Chăm sóc một giỏ lan, sau một thời gian vun tưới kết quả là những cánh hoa lan đang nở tươi, mang hương thơm ngào ngạt.

- Bác sĩ chăm sóc bệnh nhân đều mong muốn bệnh nhân của mình được khỏi bệnh theo phương hướng cách chữa trị của họ.

- Nhận dạy một lớp giáo lý trong giáo xứ, qua một vài giờ học, tôi có thể nhận ra được cái hiệu quả cách thức trình bày và sự tiếp thu của học viên trong lớp.

- Các công ty, xí nghiệp, trường học, bệnh viện, nhà nông … Tất cả họ đều hoạt động theo hướng đi lên để phát triển cái nghành nghề họ đang phục vụ, tất cả phải đạt tiêu chuẩn, đạt chỉ tiêu. Nếu không đạt họ phải có kế hoạch, phương hướng khác để khắc phục lại những khuyết điểm, mong cho điều mình muốn đạt được thành công.
Cô thiếu nữ trong câu chuyện, chăm chút cho gốc hoa, tưới nước bắt sâu mỗi ngày, để mong muốn nó sẽ trổ ra những bông hoa xinh xắn trong khu vườn nhà cô. Có lẽ cô vô tình không nhìn thấy khe hở nơi bức tường. Rồi tất cả những công lao của cô được bù đắp không phải nơi nhà cô, mà ở nơi bên kia bức tường. Chính những cố gắng của cô đã làm cho người tật nguyền bên cạnh nhà cảm thấy vui khi được ngắm nhìn những bông hoa. Những bông hoa đó chính là những bông hoa ân đức cô đã vô tình làm một việc rất cao đẹp mà cô không hề hay biết, tặng cho người cô đơn tật nguyền bên cạnh nhà.

không thấy

Một người đàn bà mù đã giao kết với anh thợ sơn để sơn căn nhà của mình bằng một màu duy nhất là màu trắng, nhưng đến lúc phải sơn bên trong căn phòng thì lại hết nước sơn màu trắng. Anh thợ sơn nghĩ thầm là người đàn bà mù sẽ không thể nào kiểm soát được anh ta sơn màu gì, nên anh không mua thêm màu trắng mà lại dùng màu sơn khác có sẵn để sơn bên trong căn phòng của bà. Khi được người thợ sơn trình cho biết là công việc đã xong, người đàn bà mù hỏi anh:

- Anh có bảo đảm là đã sơn tất cả một màu trắng như đã giao kèo hay không?

Anh thợ sơn trả lời:

- Ðúng vậy.

Nhưng người đàn bà mù lại hỏi một lần nữa:

- Anh có thật sự sơn mọi nơi màu trắng như tôi thích không?

Anh thợ sơn vẫn một mực quả quyết là đã sơn tất cả mọi nơi bằng màu trắng. Nhưng người đàn bà nói là bà không tin là anh đã làm đúng như yêu cầu. Anh thợ sơn hỏi vặn lại:

- Bà bị mù không còn nhìn thấy gì nữa cả thì tại sao bà biết được tôi có tuân giữ lời cam kết hay không.

Bấy giờ người đàn bà mù mới trả lời:

- Này anh, tôi không còn nhìn thấy, nhưng còn có thể nghe được, nghe giọng anh trả lời cho những lần tôi hỏi, tôi dám quả quyết chắc chắn là anh đã không làm y như tôi đã yêu cầu.

Quí vị và các bạn thân mến,

Giọng nói có thể bộc lộ nội tâm con người, giấu đầu thì lòi đuôi, nói láo không có chân dài để đi xa, bình thường không ai có thể nói láo mãi mãi và sống an tâm với sự láo khoét của mình. Anh thợ sơn cố ý gạt người đàn bà mù về màu sắc trắng hay xanh, nhưng tâm hồn gian manh đó đã được biểu lộ trong cung cách và lời nói của người thợ sơn, tâm hồn đầy những mưu mô gạt gẫm sớm muộn gì rồi cũng bị bại lộ, họ có thể dối gạt được người đời nhưng không bao giờ dối gạt được tiếng lương tâm và gạt được Thượng Đế. Chúng ta cần luyện cho mình một tâm hồn thành thật, một lương tâm ngay chính trong mọi nơi và mọi sự. Ai trung tính trong việc nhỏ, thì sẽ trung tính trong việc lớn, chúng ta không hành động để được khen thưởng, nhưng vì lòng bác ái và vì mọi người.

đôi mắt



Tại một làng quê nghèo bên Việt Nam, có một người bị mù từ khi mới sanh. ông đã sống trong đêm tối mù mịt mấy chục năm trời. Vào một đêm tối, vì có chuyện phải ra khỏi nhà, ông đốt lên một ngọn đèn sáng, cầm trong tay và lần mò bước đi trên con đường làng. Trên đường đi, một người sáng mắt đã đụng vào ông, làm ông ngã xuống đất. Ông bèn la lớn tiếng rằng:

- Có mắt mà cũng như mù, không nhìn thấy tôi cầm đèn trong tay hay sao mà đụng vào tôi?

Người sáng mắt lên tiếng đáp trả:

- Ông ơi! Đèn ông cầm trên tay đã tắt từ lâu. Trong đêm tối, tôi không nhìn thấy ánh sáng ngọn đèn của ông, không nhìn thấy đường đi, cũng không nhìn thấy ông nên đã đụng vào ông, xin ông tha lỗi cho nhé .

Bạn thân mến!

Câu chuyện vui trên đây nói lên tầm quan trọng của ánh sáng và con mắt …Ánh sáng chiếu soi trên muôn lòai muôn vật. Ta nhìn thấy sự vật là nhờ có đôi mắt và ánh sáng. Nếu không có ánh sáng, ta không nhìn thấy gì hết, tất cả là một màu đen. Ta hòan tòan sống trong đêm tối. Nếu con mắt bị hư hỏng, thì dù bên ngoài trời có sáng tỏ, ta cũng không nhìn thấy gì hết. Ta hoàn toàn sống trong đêm tối. Quanh ta, có nhiều thứ đêm tối khác nhau:

* Có thứ đêm tối u mê dốt nát: Ánh sáng văn hoá có đó. Sách vở chữ nghĩa có đó. Nhưng ta không đọc được. Vì ta mù chữ. Trí tuệ của ta thiếu đôi mắt nên ta chìm đắm trong đêm tối của u mê dốt nát

* Có thứ đêm tối phàm phu: Thiên nhiên có biết bao cảnh đẹp. Nhìn cảnh hoàng hôn, bình minh… người hoạ sĩ với xúc cảm dạt dào có thể vẽ nên những bức tranh tuyệt tác. Ta không cảm được vẻ đẹp của đất trời vì ta không có cặp mắt hoạ sĩ.

* Có thứ đêm tối đức tin. Cuộc sống thần linh có đó. Thượng Đế hiện hữu đó. Nhưng ta không nhìn thấy được vì ta không có con mắt đức tin.

Ðức tin là ánh sáng soi rọi vào tâm hồn, cho ta thấy được những điều mà người không tin không thể thấy được. Ðức tin là ngọn đèn soi cho ta bước đi trên con đường tiến về cuộc sống vĩnh cửu. Ngọn đèn ấy chỉ đủ sáng cho ta bước từng bước nhỏ. Trong khi bầu trời vẫn bao phủ bằng đêm đen để ta phải phó thác tin yêu nơi Thượng Đế.

Tin là một hành trình ngày càng gian khổ. Ðức tin cần phải có thử thách. Thử thách như những bài học ngày càng cao, càng khó … bắt người tin phải có thái độ lựa chọn ngày càng dứt khoát hơn.

Ðức tin giống như hạt ngọc bị lớp đất bụi che phủ. Những khó khăn thử thách giống như chiếc dũa, dũa sạch bụi đá. Càng dũa nhiều, ngọc càng sáng, càng trong .

Ðức tin giống như ngọn đèn. Thử thách gian khổ là dầu. Càng có nhiều dầu gian khổ, đèn đức tin càng toả sáng, càng lan rộng.

hai tờ tiền

Một hôm ông chủ nọ vô tình để vào ví mình hai tờ tiền có mệnh giá chênh lệch nhau là "một trăm ngàn "và một ngàn".
Vinh dự vì đươc đứng cạnh một "quý nhân" ,đồng một ngàn mới lân la bắt chuyện .Nó nói:
- Dạ chào anh! em rất vinh dự vì được đứng cạnh anh ạ! thế anh có thể cho em biết chút ít về hành trình và cuộc sống thường ngày của anh ,để em có thể mở mang tầm nhìn được không ạ?
Nghe thế đồng một trăm ngàn cũng vênh váo trả lời :
-À anh thì cũng thường thôi . Cuộc đời anh là những chuỗi ngày đày vinh quang và hết sức tuyệt diệu có thì chú em nghe cũng khó mà hình dung nổi .Thôi thì anh cũng kể cho chú em nghe cho biết .
Nó bắt đầu kể :" từ khi được sinh ra anh đã là thứ không thể thiếu trong tay các ông chủ lớn ,chổ mà anh hay lui tới là các quán ba ,những nhà hàng đắt tiền ,những sòng bạc lớn tầm cỡ , các ông chủ không thể vào những nơi đó nếu không có anh đi cùng ....
Đồng một ngàn nghe thế cứ như nghe chuyện cổ tích nó chỉ biết thèm thuồng ao ước . Rồi đồng một trăm ngàn quay sang hỏi nó :
-Thế chú em thì sao ?
Đồng một ngàn khúm núm trả lời :
- Vốn em sinh ra đã thấp cổ bé họng chỉ là thứ tiền lẻ , em thường có mặt trên tay các bà cụ ăn mày ,trẻ em lang thang ... và chỗ em hay lui tới là các hòm tiền từ thiện quyên góp cho người nghèo thôi anh ạ!......

Trong cái lớn luôn tồn tại cái bé. Không có sự lớn lao nào mà không bắt nguồn từ những cái bé.

Có một câu nói: "Ngọn tháp cao nào cũng bắt đầu từ mặt đất xây lên", cũng là đồng tiền, nhưng nó được đặt đúng vị trí, và nó rất hạnh phúc. Mỗi con người cũng vậy, nếu đứng đúng vị trí của mình, chúng ta thấy mình thật cao cả, tràn đầy lòng yêu thương.

bàn tay mẹ

Có một bà mẹ suốt đời vất vả, lam lũ để nuôi con. Cho đến khi già yếu mà vẫn còn đẩy xe bán than dọc theo các đường phố. Hôm sắp qua đời, bà thì thào nói với người chị gái:

- Chị ơi, con biết lấy gì mà ra mắt Thượng Đế đây?

Người chị nâng đôi bàn tay sần sùi khô đét của bà lên và nói:

- Em ơi, xin hãy để Thượng Đế nhìn rõ đôi bàn tay này, xin Ngài hãy chạm đến đôi bàn tay một đời đã vất vả, chăm sóc, dạy dỗ cho Ngài những đứa con ngoan.

Nghe lời an ủi đầy yêu thương ấy, đôi mắt long lanh ngấn lệ, bà mỉm cười ra đi trong an bình.

Bàn tay của người mẹ không chỉ bồng bế nâng niu và mơn trớn đứa con. Bàn tay của người mẹ không chỉ biết đặt đứa con trong nôi và ru ngủ. Cũng chính bàn tay ấy có sức an ủi vỗ về và chăm sóc những trẻ tật nguyền, những người cô thân cô thế, những kẻ bị bỏ rơi.

Thế giới ngày nay không thiếu những người đàn bà tài ba có thể thi đua với đàn ông trong mọi công việc. Có những người đàn bà làm thủ tướng, làm bộ trưởng, làm phi công, làm nhà du hành vũ trụ. Có những người đàn bà đạt được nhiều kỷ lục cao trong các kỳ thi thế vận hội.

Thế giới có quá nhiều sức mạnh và tài năng, nhưng thường là sức mạnh và tài năng có tính bạo động và tàn phá. Ðiều mà thế giới đang cần đến nhiều nhất phải là tình mẫu tử, lòng từ bi, sự âu yếm.

Trong thế giới còn đầy tiếng bom đạn, tiếng hò hét của hận thù, cần có tiếng ru ngọt ngào của người mẹ.

Trong thế giới đầy kiêu căng, ích kỷ cần có ánh mắt dịu hiền và nhân ái của người mẹ.

hai con ếch

Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.

Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.

Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Thì ra con ếch này bị lãng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác