Hiển thị các bài đăng có nhãn những bức thư chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn những bức thư chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

một chuyện tình buồn

Nếu bạn yêu một ai đó ,hãy nói cho người ấy biếtbạn đã yêu như thế nào .Đừng do dự,nếu không ,bạn sẽ không có cơ hội để nói cho người ấy biết tình cảmcủa mình đâu . Hãy đọc câu chuyện dưới đây và...còn chờ gì nữa mà không đến bên người mà mình yêu để nói với người ấy bạn đã yêu nhiều như thế nào .




+) Ngày... tháng...năm...
Lần đầu tiên gặp cô ấy , mình đã nghĩ là mình chẳng
thể yêu ai ngoài cô ấy....đôi mắt cô ấy thật đẹp,
long lanh và trong suốt....ở cô ấy , mình cảm nhận được

sự chân thành và thánh thiện....mong rằng mình luôn

được nhìn thấy cô ấy.

+) Ngày... tháng...năm...
Thật là may mắn , cô ấy học cùng truờng với
mình...mình đã nói chuyện với cô ấy ....thật là tuyệt
vời....mình thích cô ấy thực sự...nhưng mình hiểu..ánh mắt của
cô ấy không dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Mình và cô ấy đã có những khoảnh khắc thật vui..những
kỷ niệm thật là êm đẹp..nhưng mình biết mà ..ánh mắt
của cô ấy không dành cho mình...

+) Ngày... tháng...năm...
Thế là cô ấy đã có bạn trai..làm sao bây giờ...mình
chẳng thể làm gì cả ..mình yêu cô ấy và mình tôn trọng
quyết định của cô ấy...mình chỉ biết nhìn cô ấy và
nói:"chúc mừng em" . mình biết mà! ánh mắt của cô ấy ko
phải dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Hôm nay trường mình có lễ hội khiêu vũ...mình thật
mừng vì bạn trai của cô ấy đã không đến.... và đêm ấy
mình thực sự hạnh phúc được ở bên người mà mình
thuơng yêu...nhưng mình biết mà..ánh mắt của cô ấy không
dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Thế rồi thời gian trôi qua ...những lúc vui sướng hay đau
khổ ..mình luôn bên cô ấy vì mình muốn nguời mình yêu
luôn đuợc hạnh phúc ..nhưng chẳng bao giờ mình có thể
nói yêu cô ấy cả...có lẽ đối với cô ấy mình chỉ là
một người anh hay là một nguời bạn thân không hơn không
kém...mình biết ánh mắt của cô ấy ko dành cho mình...

+) ...Ngày... tháng...năm
Thế là cô ấy đã lấy chồng...mình lúc ấy chỉ muốn
làm một điều là đến bên cô ấy thì thầm:"haỹ ở lại
vơí anh ...vì anh yêu em!"..thế nhưngmình lại ko thể, mình
ko muốn làm cô ấy khó xử...mình lại chỉ biết : "chúc
em luôn hạnh phúc!"...thế thôi..có lẽ.. mà không , chắc
chắn cô ấy chỉ coi mình là bạn ..mình biết mà , ánh mắt
của cô ấy không dành cho mình...

+) Ngày... tháng...năm
...mình vẫn luôn giúp đỡ cô ấy mọi thứ! ngay cả khi
cô ấy đã có chồng ....nhưng rồi cuộc hôn nhân của cô
ấy tan vỡ..cô li dị..mình không biết nên vui hay buồn..
quả thật lúc đó mình chỉ muốn chạy thật nhanh tới bên
cô ấy ..dang rộng cánh tay tay để ôm cô ấy vào lòng,
để đuợc yêu thương cô ấy một cách công khai....nhưng như
thế thật đê tiện....cô ấy mới chia tay cơ mà , cô ấy
đang cô đơn và có lẽ là cô ấy cần một người bạn
hơn là một ngươì ..chồng thứ hai...vì thế, mặc dù thật
đau khổ ..nhưng mình chẳng thể nói bất cứ điều gì mà
mình đã từng ấp ủ...mình biết mà! ánh mắt của cô
ấy không dành cho mình...
.....Ngày... tháng...năm........

+) Ngày... tháng...năm...
Lần đầu tiên gặp anh ấy , mình đã nghĩ là mình chẳng
thể yêu ai ngoài anh ấy....đôi mắt anh ấy thật đẹp,
long lanh và trong suốt....ở anh ấy , mình cảm nhận được
sự chân thành và thánh thiện....mong rằng mình luôn
được nhìn thấy anh ấy.

+) Ngày... tháng...năm...
Thật là may mắn , anh ấy học cùng truờng với
mình...mình đã nói chuyện với anh ấy ....thật là tuyệt
vời....mình thích anh ấy thực sự...nhưng mình hiểu..ánh mắt của
anh ấy không dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Mình và anh ấy đã có những khoảnh khắc thật vui..những
kỷ niệm thật là êm đẹp..nhưng mình biết mà ..ánh mắt
của anh ấy không dành cho mình...

+) Ngày... tháng...năm...
Làm sao để biết được tình cảm của anh ấy bây giờ?
mình quyết định nói vơí anh ấy là mình có bạn trai
...nhưng anh ấy chỉ nhìn mình thật hiền và nói:"chúc mừng
em" thế đấy! mình biết mà! anh mắt của anh ấy ko phải
dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Hôm nay trường mình có lễ hội khiêu vũ...mình nói với
anh ấy:"nếu bạn trai em không đến..em sẽ nhảy với anh."
và đêm ấy mình thực sự hạnh phúc được ở bên
người mà mình thuơng yêu...nhưng mình biết mà..ánh mắt của
anh ấy không dành cho mình..

+) Ngày... tháng...năm...
Thế rồi thời gian trôi qua ...những lúc vui sướng hay đau
khổ ..anh ấy luôn bên mình an ủi , chia sẻ ..vỗ về mình
..nhưng chẳng bao giờ anh ấy nói yêu mình cả...có lẽ
đối với anh ấy mình chỉ là một cô em gái hay là một
nguời bạn thân không hơn không kém...mình biết ánh mắt của
anh ấy ko dành cho mình...

+) ...Ngày... tháng...năm
Mình đã quyết định lấy chồng...chỉ hi vọng duy nhất
một điều..anh ấy sẽ nhận ra là anh ấy cũng yêu mình và
sẽ đến bên mình thì thầm:"haỹ ở lại vơí anh ...vì
anh yêu em!"..thế nhưng anh ấy chỉ nhìn mình thật hiền và
lại "chúc em luôn hạnh phúc!"...thế là đã quá rõ..anh
ấy chỉ coi mình là bạn ..mình biết mà , ánh mắt của anh
ấy không dành cho mình...

+) Ngày... tháng...năm
...anh ấy vẫn luôn giúp đỡ mình mọi thứ! ngay cả khi
mình đã có chồng ....nhưng rồi cuộc hôn nhân không tình
yêu ấy cũng phải đến lúc kết thúc..mình li dị..chỉ mong
một điều..anh ấy đề nghị kết hôn với mình...nhưng
anh ấy vẫn thế, luôn bên mình , lo lắng cho mình ..nhưng
chẳng bao giờ nói bất cứ điều gì mà mình đã từng mong
mỏi ở anh...mình biết mà! ánh mắt của anh ấy khong dành
cho mình...
.....Ngày... tháng...năm........

Người đàn ông khóc nức nở như một đứa trẻ khi nghe
vị cha cố đọc những dòng nhật ký của người con gái
nằm dưới huyệt mộ kia....đó là người mà anh đã yêu ,
đang yêu và sẽ yêu say đắm suốt cả đời
mình.....nhưng......

Đôi khi ....cuộc đời không ngọt ngào như chúng ta mong
muốn...

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Gửi hai người đàn ông của em

Gửi anh! Mối tình đầu của em. Vậy là đúng 4 năm kể từ ngày mình quen nhau. Bốn năm quen nhau mình chỉ bên nhau một năm. Một năm bên nhau chắc chỉ được 4 ngày thực sự em được ở bên anh như một người yêu.
Gửi hai người đàn ông của em.

Dù vậy em đã yêu anh rất nhiều. Yêu anh trong đau khổ và nước mắt. Yêu anh nhưng biết là không thể có anh. Tuy thời gian ngắn ngủi bên nhau nhưng mình cũng đã có những kỷ niệm thật khó quên phải không anh? Ngày mình chia tay anh ở lại nơi đất phương Nam nắng gió, em quay về Hà Nội yêu dấu. Em đã cất bước đi thật nhanh vì sợ chỉ thêm giây lát nữa thôi em sẽ không thể rời xa mảnh đất nơi đó có anh. Em cũng sợ nhìn thấy ánh mắt anh rơm rớm. Em biết lòng anh cũng đau thật đau khi phải xa em. Em biết nếu em có anh thì em lại cướp đi hạnh phúc của người khác và em không đủ can đảm làm được điều đó. Mất anh đối với em có lẽ là sự mất mát lớn nhất trong cuộc đời này nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác.

Em cứ tưởng ngày mình chia tay là không còn liên lạc gì nữa nhưng rồi mọi buồn vui trong cuộc sống mình vẫn chia sẻ cho nhau. Đôi lúc em thấy mình được an ủi rất nhiều khi không phải ai khi chia tay với người mình yêu lại vẫn giữ được môi quan hệ tốt như vậy. Đúng là có người đã nói chúng mình là một đôi tri kỷ mà không phải trên đời này ai cũng có được. Thực ra từ ngày xa anh, em đã nghĩ mình không còn có thể yêu ai được nữa. Nhiều người đã đến với em nhưng mỗi lần gặp mặt họ em lại nghĩ về anh. Em không muốn dối người ta và dối cả mình để cố gắng yêu một ai đó. Em cứ để cho lòng nhớ anh thật nhiều và cứ chờ thời gian xoa dịu dẫn nỗi nhớ ấy.

Và rồi đến một ngày, một người xuất hiện. Người ấy đã cho em cảm giác yêu và được yêu. Còn anh hãy yên lòng với cuộc sống hiện tại của mình nhé anh. Em sẽ luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc vì chỉ khi anh hạnh phúc em mới thấy sự ra đi của mình là có ý nghĩa. Gửi anh! Người đương thời của em. Từ ngày mình yêu nhau đến giờ đã gần được một năm rồi phải không anh. Em đã yêu anh, lo lắng và chăm sóc cho anh rất nhiều. Em cám ơn anh đã mang lại cho em những cảm giác tuyệt vời của tình yêu nhưng càng ngày em càng nhận ra có lẽ anh không yêu em nhiều như em nghĩ. Những lời nói của anh thì ngọt ngào nhưng những gì anh dành cho em lại không ngọt ngào như vậy. Em cần sự quan tâm thực sự mà đôi khi chỉ là sự quan tâm đơn giản. Nhưng có lẽ anh chỉ quan tâm đến bản thân mình. Em cũng rất hiểu anh chưa thể quên đi quá khứ, nhưng đã ở bên em rồi sao anh còn mãi ôm ấp cái quá khứ đau buồn ấy. Em rất cần anh hiểu mỗi khi anh làm em buồn hãy để cho em khóc, đừng bắt em phải kìm nén vì em là người con gái không may mắn như nhiều người con gái khác.

Lâu nay em chỉ biết khóc một mình mỗi khi buồn. Khi anh đến với em em đã nghĩ rằng có lẽ anh sẽ là bờ vai để em dựa vào mỗi khi em mệt mỏi, là nơi động viên an ủi em mỗi khi em buồn, là người sẽ nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt mỗi khi em khóc. Nhưng điều em mong muốn đã không thành. Phải chăng em đã đòi hỏi quá nhiều. Những ngày nay đây, em thực sự cảm thấy chông chênh về tình cảm dành cho anh. Bởi anh ngày càng quên mất sự có mặt của em bên cạnh anh trong khi người ấy lại trở về và cho em biết hình ảnh em trong tim người ấy mãi luôn ngự trị. Và em cũng biết lòng mình mãi chẳng thể quên được người ta. Nhưng anh là hiện tại của em còn người ấy chỉ là quá khứ.

Quá khứ em sẽ cất vào một góc trong tim em, sẽ luôn trân trọng nó. Và em vẫn thầm cầu chúc cho người ấy hanh phúc cũng như em sẽ hạnh phúc bên anh. Nhưng anh ơi, hãy để cho em thấy em là hiện tại của anh. Em đã tự nhủ sẽ yêu anh hết lòng. Yêu hết lòng để đến một ngày nào đó nếu như một lần nữa em lại phải cất bước ra đi thì lòng em sẽ thấy thanh thản. Em sẽ giữ trọn vẹn tình yêu này dành cho anh.

Mình mất nhau rồi, có phải không?


Hôm qua là một ngày rất là buồn đối với mình.
Chính mình đã phá vỡ tình bạn giữa hai chúng ta phải không?Mình và bạn biết nhau từ năm lớp 6 và càng ngày càng trở nên thân thiết hơn.
Thế rồi không biết từ lúc nào bạn đã vào trái tim của mình thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cứ như lúc bạn đến ấy thế mà mình nào hay và cứ để khoảnh khắc hai đứa bên nhau trôi qua vô vị, vẫn ương bướng không công nhận vị trí của bạn trong trái tim mình.
Đến khi hai đức học ở hai trường khác nhau mình mới nhận ra là bạn quan trọng như thế nào với mình… Những cuộc gọi giữa hai đứa đã làm trái tim mình thực sự rung động.
Những rung động rất thực và theo mình hết hai năm phổ thông và năm này là năm cuối cùng dù những rung động ấy đã mang đến cho mình sự hoang mang, lo sợ và cũng mang đến cho mình cả nước mắt và nỗi đau.
Và bạn cứ vô tư làm tổn thương mình, vẫn vô tư khiến mình đau về những hành động của bạn đối với mình.Tụi mình đã luôn vui vẻ bên nhau...Tình cảm của mình đối với bạn rồi cũng dần phai nhạt đi như người ta nói: Xa mặt thì cách lòng. Và mình như một người vừa mới tỉnh cơn mơ vậy. Chợt tỉnh dậy và bàng hoàng nhận ra đó chỉ là giấc mơ.
Nhưng sao giấc mơ này đau đớn quá vì mình nhận ra là chúng ta không phải là hai người sinh ra là để dành cho nhau, chúng ta khác nhau quá và không thể nào hỉểu được suy nghĩ của đối phương. Và bởi vì mình biết rằng đối với bạn mình chỉ là một người bạn thân.
Đã có lúc mình nghĩ trong mình bây giờ thì tình cảm với bạn cũng đã nhạt phai theo năm tháng mất rồi.Thế nhưng mỗi khi có ai đó nhắc đến bạn thì mình lại không còn là mình nữa. Mình liến thoắng kể về bạn với người đó mà không biết rằng mình mang lại phiền phức và tiêu tốn thời gian của họ.
Và mình nhận ra rằngthời gian qua tình cảm của mình đã lắng đi nhưng thật ra nó cứ như là một ngọn lửa cháy âm ỷ trong mình chỉ cần một chút gió là có thể lại bùng lên mạnh mẽ.
Mình nhận ra rằng bạn quan trọng với mình như thế nào.
Bạn biết không?Nhưng cuộc sống mình không chỉ có mình bạn,cuộc sống của mình còn bao gòm cả sự nghiệp và tương lai của mình nữa.
Mình không thể chỉ biết có mình bạn như nhiều người khác được.
Mình nhớ lại những giọt mồ hôi của ba, những giọt nước mắt của mẹ và những lời dè bỉu của mọi người gia đình mình khiến mình không thể chỉ biết có bạn.
Mình còn con đường ở phía trước và mình không muốn bất kì điều gì ngăn cản bước đi của mình trong đó có cả bạn.
Và mình đã quyết định chấm dứt mọi chuyện ở đây. Chấm dứt mối tình câm lặng của mình bằng cách gửi thư cho bạn.
Có lẽ bây giờ bạn đã hiểu được những suy nghĩ trong trái tim của mình rồi, phải không? ... nhưng giờ bạn để mình lại một mình.
Mình đã gửi bức thư đó sau những đêm suy nghĩ rất nhiều và mình chấp nhận đánh mất tình bạn giữa mình và bạn.
Có lẽ đã đến lúc hai chúng ta nên đi hai con đường khác nhau, phải không? Ngày hôm qua, sau khi gửi cho bạn xong mình đã nghĩ là mình sẽ cảm tháy thoải mái hơn nhưng tại sao khi ấy mình cảm thấy trống trải và muốn khóc quá.
Nhưng tại sao mình lại không thể khóc, phải chăng nước mắt đã không còn để khóc nữa vì mình đã khóc rất nhiều cho mối tình chỉ toàn nước mắt này hay không?Chúng mình đã mất nhau rồi,
phải vậy không?

Gửi chút tình cho gió

Nhờ một chút duyên của đời người mà em được quen biết anh và em thầm cảm ơn ông trời đã cho em cơ hội đó. Chẳng biết từ bao giờ anh luôn hiện hữu trong em, thật nhẹ nhàng, thật ấm áp mà chỉ riêng mình em mới cảm nhận được.
Gửi chút tình cho gió.


Chẳng biết từ bao giờ, buổi sáng ngủ dậy thôi em đã nghĩ vu vơ về anh, và muốn cầm điện thoại nhắn cho anh một tin chào buổi sáng. Nhưng em không dám, vì sợ rằng mình sẽ làm phiền anh.

Em bắt đầu cảm thấy bình yên trong lòng, chẳng biết từ bao giờ cảm giác ấy tồn tại trong em và cái cảm giác nhơ nhớ đó làm em bắt đầu biết ước mơ. Và chẳng biết từ bao giờ em biết mình đã yêu, yêu theo cách của em, anh àh, và em sẽ chẳng bao giờ muốn nói. Em sẽ yêu theo cách của em để mãi luôn được bên anh, với em như vậy là đủ.

Những ngày trời Sài Gòn mưa, em chỉ ước có một điều rằng chuông điện thoại của mình sẽ rung lên với dòng chữ "Mưa rồi, đi học nhớ cẩn thận nha bé" từ anh nhưng người ta bảo ước mơ cũng chỉ là ước mơ mà thôi, phải không anh. Em vẫn nhớ những lời nói anh đã dành cho em, anh rất yêu em. Em đã không suy nghĩ nhiều và toan tính, cho đến bây giờ, anh ạ.

Em muốn được sống như anh, được làm những gì mà mình thích, nhưng không thể. Lý do “vì em là con gái” thì không hoàn toàn đúng, vì thật ra cuộc sống của em là những nỗi lo toan. Em sẽ không hỏi anh sao anh nói yêu em! Em sẽ không hỏi anh sao anh lại không muốn gặp em, sẽ không hỏi anh sao anh không nhớ em bởi vì, em biết tình yêu anh dành cho em chưa đủ lớn để anh có thể hy sinh hạnh phúc hiện tại.

Còn em, em có thể hy sinh tất cả, có lẽ sẽ không bao giờ anh biết điều đó đâu. Em viết những dòng chữ này trong đau thương và đầy tuyệt vọng anh àh. Anh có biết là mấy ngày nay em vô cùng đau khổ, buồn bã và bâng khuâng, không biết em phải làm gì. Tại sao anh lại vô tâm quá, tại sao anh lại không nghĩ đến cảm nhận của em vậy anh. Có bao giờ anh nghĩ lại mọi chuyện anh đã làm, những câu nói vô tình anh đã làm tan nát trái tim em không anh. Anh thật quá vô tâm. Em đã chịu đựng quá nhiều, và bây giờ em cảm thấy sao mệt mỏi quá, thật sự đã quá mệt khi em chỉ biết chạy theo một cuộc tình không có lối thoát.

Em rất muốn được anh ngọt ngào, nhưng sao vẫn không thấy, phải chăng mong muốn này quá cao xa. Anh là mối tình đầu của em. Em tự hỏi bản thân mình "tại sao em lại bỏ cuộc sớm như vậy", nhưng anh à, thật sự là em không còn cách nào khác nữa, khi mà anh không bao giờ cho em được một câu trả lời, không bao giờ anh cho em thấy được tình cảm của anh dành cho em là như thế nào.

Em đã quá tuyệt vọng, thật, em đã ngã gục trước mọi thứ, em đã suy nghĩ rất lâu và em quyết định để anh tự do. Em lúc nào cũng cảm nhận được anh đến với em không phải là vì tình yêu mà chỉ vì anh muốn có một ai đó để bản thân anh thấy rằng anh không cô đơn. Anh nói chuyện với em giống như là một thói quen mà anh cần phải làm trước khi đi ngủ hay làm một chuyện gì đó thôi.

Em đã hứa sẽ không làm phiền anh nữa nhưng không hiểu tại sao mỗi khi vui hay buồn người em nghĩ đến đầu tiên lại là anh. Anh luôn hiện hữu ở đâu đó rất gần nhưng em không thể nào chạm tay vào được. Em cứ tin vào những gì anh nói để bây giờ hy vọng lại trở thành thất vọng nặng nề. Niềm đau đó có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được. Dù em biết hạnh phúc của em bắt đầu từ nơi anh và cũng kết thúc từ nơi ấy, nhưng con đường em đang đi không có dấu chân anh. Em không hối hận với quyết định của mình mà chỉ nghĩ nó là duyên số. Chẳng trách mình và cũng không trách ai đó đã làm tổn thương em.

Chỉ là thế thôi

Anh yêu dấu, những phút nồng nàn rồi cũng qua, còn lại trong em nhiều xúc cảm hạnh phúc và cả những lo lắng và nghĩ suy nữa anh có biết không? Em cảm nhận hạnh phúc, nhưng em cũng cảm nhận trong anh thật nhiều tâm sự, dường như có những bất ổn trong tâm hồn mà anh không thể chia sẻ được cùng em.
Chỉ là thế thôi.



Có thể tại em nữa, em thực sự mất phương hướng khi nghĩ về những nguyên nhân. Anh ơi, tình yêu của em với anh nó càng ngày càng thấm sâu vào trong máu thịt em mất rồi cho dù nó có bị lạnh lùng xa cách, em không thể nào kìm nén được những cảm xúc của em mỗi khi nhớ về anh và được bên anh dù trong chốc lát. Yêu anh trong tuyệt vọng, yêu anh mà không thể nói với anh, yêu mà không thể sẻ chia tất cả những suy nghĩ của mình vì em sợ lắm một ngày nào đó anh thực sự mỏi mệt vì em, vì những yếu mềm nơi em và xa em mãi mãi. Em không lí giải nổi tại sao anh lại thay đổi nhiều đến thế, tất cả những cảm xúc, những nỗi nhớ về em hay những tâm sự của anh giờ thực sự chỉ còn là trong kỉ niệm với em mà thôi, em chấp nhận tất cả, cả sự xa cách của anh nữa chỉ tại vì em rất yêu anh.

Tất cả những hình ảnh của anh, lúc vui, lúc buồn, lúc lạnh lùng, lúc nồng nàn thương yêu, nó len lỏi trong từng bữa ăn, giấc ngủ của em, ngay cả những khi em đang vui vẻ với bạn bè em cũng không thể nào không nhớ về anh được. Mình có duyên mà không có nợ, gặp nhau khi tất cả đã muộn màng, khi mà em và anh đã chọn cho mình người gắn bó cả cuộc đời rồi.

Có thể anh không nghĩ vậy, chỉ là em thôi. Em sẽ cố quên anh dù chỉ trong giây lát để anh được thoải mái, sẽ không níu kéo anh, em sẽ làm được dù em biết nó chẳng dễ dàng với em chút nào hết ! Những lạnh lùng xa cách của anh chỉ làm em yêu anh hơn vì em sợ cái cảm giác tuyệt vọng khi nghĩ là em sẽ không còn được bên anh nữa, càng buồn, càng tuyệt vọng thì lại càng yêu anh hơn bao giờ hết, em yêu rất nhiều !

Cuộc sống ngột ngạt quá, em không còn nữa cảm giác hạnh phúc đến ngạt thở trong chính ngôi nhà thương yêu của mình vì ở nơi ấy em không còn được thương yêu, em tìm thấy cho mình nơi gửi gắm trái tim và tâm hồn đã một lần vụn vỡ ấy, nhưng mà em thực sự không có được gì hết, chỉ là chút tình thoáng qua, nhanh như những cơn mưa mùa hạ, nhưng cũng thấm cho em những giọt thương yêu, dù chúng thật ít ỏi.

Cuộc sống rồi vẫn cứ trôi, chỉ cầu mong sao em được đi bên lề của cuộc đời anh, để em đôi khi được cảm nhận chút bình yên trong tâm hồn mình, chỉ là thế thôi. Em yêu anh nhiều lắm, Teddy của em ạ.

Viết cho người tôi yêu

Cuộc sống có rất điều không ngờ, những niềm vui nỗi buồn. Nhưng nếu cố gắng và quyết tâm thì dù có khó khăn đến mấy thì vẫn có thể vượt qua.

Viết cho người tôi yêu.


Em biết thời gian này với anh là rất khó khăn, nó làm anh buồn chán và thất vọng. Nhưng anh ơi! Cuộc sống mà, phải có những lúc thế này thế kia. Có thể bây giờ anh rất buồn nhưng em hy vọng công việc mới sẽ không quá thất vọng đối với anh. Và dù anh có như thế nào, làm gì ở đâu thì em mong anh hãy nhớ rằng luôn có một cô bé da nâu mắt cận vẫn thương yêu anh, vẫn buồn mỗi khi thấy anh không vui, hạnh phúc khi thấy anh cười và làm những gì có thể để anh thấy cuộc sống này không chỉ là màu đen.

Anh ơi! những lúc thấy anh buồn em thấy mình vô dụng lắm, chẳng làm gì được cả ngoài mấy lời động viên, em không tốt đúng không? Anh biết không em đã từng khóc khi mấy ngày liền anh chẳng cười lấy một lần, công việc của anh không thuận lợi?

Em biết là anh buồn lắm chứ, nhưng anh ơi cuộc sống muôn hình muôn vẻ mà nếu ta đã cố gắng hết sức mà vẫn không đạt được thì hãy cố gắng chấp nhận, vì em tin bất kì nơi nào cũng có những niềm vui riêng.

Cuối cùng em chỉ muốn nói một điều rằng cố gắng lên anh nhé dù bất kỳ chuyện gì xảy ra em sẽ luôn ở bên anh!

48 ngày chờ đợi!

Hà Nội, ngày ... tháng ... năm .... Vậy là đã được 3 ngày trôi qua không gặp anh, mà em tưởng chừng như dài 3 tháng. Em mong chờ đón nhận ngày đó từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây một "Pa của mẹ ah".

Nhớ về mùa thu, mùa thu của buổi chiều mêng mang trên chuyến xe ngày ấy, thấm thoát trôi đi còn 48 ngày nữa là tròn một tuổi rồi. Vậy mà, giữa anh và em có bao nhiêu chuyện xảy ra: Niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và đau khổ, những nụ cười và những giọt nước mắt của cả hai ta anh nhỉ?

Em đã sống, từng yêu nguời ấy nhưng tình cảm đó không phải xuất phát từ sự rung cảm của con tim, mà là do thời gian chế ngự. Nhưng từ giây phút ấy gặp anh, lòng em đã thấy bối rối, em không thể kiểm soát nổi con tim mình nữa, em nhân ra rằng mình đã yêu anh ấy mất rồi. Em đã mạnh mẽ đến với anh, đã yêu trong cuồng dại như chưa bao giờ được yêu. Nhưng thời gian chúng ta đến với nhau quá nhanh, quả thật nó cũng không đủ cho em hiểu rằng: Anh cũng yêu em nhiều như vậy!

Em thật ngốc phải không anh, em yêu anh nhưng luôn sợ anh đi đâu mất, từng ngày từng giờ, lúc nào em cũng muốn có anh bên cạnh, đòi hỏi anh phải quan tâm chăm sóc cho em mà em quên mất đi rằng, anh còn có công việc, gia đình và bạn bè nữa. Em thật ngốc, em từng hận anh, ghét cái cảm giác anh cứ quan tâm tới nhiều ngưòi mà không quan tâm gì tới em, em ghen với tất cả với cả những cô bạn thân của mình khi anh có những cử chỉ xã giao thôi. Và em lại cho rằng" Trái tim anh không chỉ có chỗ cho mình em".

Mỗi lúc gọi điện anh không nhấc máy, những dòng tin nhắn send cho anh chưa được reply lại thì trong đầu em lại xuất hiện hàng loạt các câu hỏi: Anh đang làm gì mà không nghe máy? Anh đang ở đâu? Em đã sống chịu đựng và rơi vào tình trạng đó trong một thời gian dài. Em ghét chính bản thân mình tại sao lại như vậy, trong những lúc như vậy, những ý nghĩ , những hành động và cử chỉ luôn không sáng suốt. Em mong muốn một tình yêu chắc chắn và không phỉa mong manh như ở bên anh.

Rồi một ngày, em quyết đinh chia tay anh trở về với ban trai cũ để tìm cho mình một cảm giác chắc chắn, một cuộc sống mà nhiều nguời thường nói với em rằng: Mình chỉ hạnh phúc khi được người khác yêu mình nhiều hơn. Em đã sai lầm, vì bên anh ấy không một giây một phút nào là em không nhớ tới anh. Em đã gọi nhầm hai chữ "Pa ơi" trước mặt người ấy, em thấy mình có tội rất lớn khi làm người ấy bị tổn thương, phải khổ vì em nhiều. Nhưng khi bên người ấy em nhận ra rằng, em không thể sống thiếu anh đâu.

Lại một lần nữa em lại bước đi...em như con thuyền chông chênh ngoài biển bíêt đi đâu và về đâu bây giờ. Em biết tim anh ở đâu và nói như thế nào cho anh hiều em đây, em chỉ biết rằng anh mãi là tất cả trong trái tim em. Nhưng trái tim anh thật rộng lượng, anh vẫn mở rộng cánh tay đón lấy em về, nâng niu chân trọng em quay lại sau những ngày nắng gió. Bây giờ đây em thật sự thấy hạnh phúc, em thấy lòng mình ấp áp khi bên anh, em không còn cảm giác như xưa nữa, nhưng còn anh, vì yêu em nhiều măt khác lại bị ám ảnh bởi cảm giác mất em, em có vẻ hoài nghi tất cả những điều em nói, anh giận em rất lâu khi em vô tình không nghe máy điện thoại hay trễ hẹn với anh. Em rất sợ, sợ lắm anh ơi vì em sợ một điều "Anh không tin em". Anh nói chúng ta cần thời gian xa nhau, để anh cố gắng sống trong sự thông cảm và không biết có yêu em nhiều như ngày xưa không.

Giờ phải xa anh trong những ngày thử thách này, anh hãy nói cho em biết đi, biết đi anh: Em đang sống để được đón nhận những ngày hạnh phúc, hay đó chỉ là một giấc mơ của thiên đường. Giấc mơ được gần anh, anh ôm vào lòng , để mỗi đêm đến không phải là những giọt nước mắt mà là những niềm hạnh phúc của tình yêu. Giấc mơ được có anh! Giờ em phải làm gì cho anh tin, anh hiểu em là tình yêu em dành cho anh là tất cả cuộc đời em, (Mẹ yêu Pa vô cùng, Pa hư của me)

Em xin nhận lỗi!




Sang à!

Cũng đã lâu anh không liên lạc với em và em cũng không thể liên lạc với anh kể từ tin nhắn đó. Em tệ lắm đúng không anh?

Mỗi lần có dịp đi qua những nơi em và anh đã đến, đã ngồi nói chuyện với nhau mà tim em như có lưỡi dao đang cắt sâu theo dòng kỉ niệm. Em có lỗi với anh nhiều!

Thời gian anh yêu em, anh đã làm và hi sinh cho em rất nhiều. Tình yêu anh dành cho em dựa trên lòng tôn trọng, tôn thờ cho một tình yêu chân chính. Em yêu anh vì những điều đó, vì những gìn giữ cảm thông anh dành cho em, dành cho ước mơ của em:

"Trở thành một cô dâu thuần khiết nhất". Em đã làm được nhờ có anh và lòng tự trọng giữ gìn của bản thân trong suốt thời gian qua. Vậy mà ngày hôm nay em có lỗi với anh!

Khi em nói lời chia tay anh với lý do: con đường hai đứa mình đi luôn là hai đường thẳng song song, thậm chí có lúc đối ngược nhau vì vậy sẽ không có kết quả hay thực tế lòng em đã đổi thay.

Em đã từng yêu anh dù tình yêu đó không lớn, không sâu sắc vì em là một cô gái với nhiều tham vọng đỉnh cao và bao điều lo âu sầu muộn trong lòng. Những điều đó dường như đã chiếm hết thời gian dành cho những suy nghĩ quan tâm đến anh, và đã làm phai mờ dần tình yêu trong em. Anh không phải là mối tình đầu của em.

Anh đã đến và làm cho hình bóng người đó dần trôi vào kí ức. Nhưng anh à! Kí ức đó vẫn còn, vẫn tồn tại và luôn hiện hữu trong em. Em không thể quên người đó, bây giờ và có thể là mãi mãi. Em rất ghét chữ "nhưng" hay "giá như" và không tin trên đời này tồn tại một điều gì đó là "mãi mãi"... Bây giờ nó lại là tâm sự của em.

Có thể anh và em rất giống nhau. Chúng ta đã yêu cái người không nên yêu và gìn giữ những kỉ niệm của một tình yêu không nên có. Nhưng như vậy mới là tình yêu đúng không anh? Giờ đây dù em vẫn còn yêu nhưng em không thể quay lại dù người đó cầu mong em tha thứ. Em biết người đó còn yêu em và rất yêu em, cũng như em vậy, nhưng bát nước đã đổ đi không bao giờ có thể đầy trở lại được đúng không anh?

Anh cũng vậy, dù em có muôn ngàn lần mong anh tha thứ và hiểu cho em thì anh vẫn ra đi để tìm lại những phút bình yên trước đây, khi chưa gặp em, chưa có em và chưa yêu em. Em không mong anh quay lại, vì như thế là em đã lừa dối lòng mình, lừa dối anh. Nhưng em mong anh đừng vì em mà tạo thêm nhiều sóng gió cho chính cuộc đời mình.

Có thể đọc xong những dòng chữ này anh sẽ nói: Vậy là em đã lừa dối tình yêu của anh trong thời gian vừa qua? Không phải thế đâu anh, em đã yêu anh bằng một tình yêu thật lòng, nhưng hình ảnh của anh không thể làm lu mờ được hình bóng cũ. Hiểu cho em!

Tình yêu đầu đời của em, em đã yêu trọn con tim mình, tình yêu đó gắn liền với những kỉ niệm 3 năm học chung lớp chung trường, chung hoài bão ước mơ, với bao kỉ niệm vui tươi bên bè bạn và thầy cô, với bao rung động ngây thơ trong sáng, chính vì thế mà em không thể quên được anh à! Hãy hiểu cho em!

Giờ đây anh đang ở đâu, đang làm gi? Vết thương lòng em tạo ra có làm cho anh suy sụp, có làm anh hận em nhiều lắm không? Những niềm vui nhỏ nhoi em đem đến cho anh giờ đây đã thành những vết dao hằn sâu đau nhói.

Em có lỗi với anh! Những dòng chữ ngày hôm nay em viết, thực ra em cũng không biết mình viết để làm gì, để được gì khi anh đọc nó? Hay viết chỉ để viết thôi? Em mong anh sống tốt hơn, những ngày không có em sẽ tươi đẹp hơn.

Vì vậy mong muốn cuối cùng của em, điều cuối cùng em mong anh làm giúp em: xin anh hãy xem tình yêu đó chỉ là giấc mơ để tiếp tục sống tốt và hoàn thành hết những ước mơ và hoài bão của mình. Ngày sau mình gặp lại nhất định bầu trời sẽ xanh hơn anh nhé! Mong anh sớm tìm được hạnh phúc thật sự của đời mình!


Bạn của anh!

Lời tỏ tình “hoành tráng”

Nhớ không, hồi bé xíu xiu, tớ đã… “cầm cưa” cậu chẳng chút ngại ngần.

Chúng mình đã từng có những tháng ngày thật đẹp...
Nhà chúng mình ở ngay sát cạnh nhau nên thân thiết lắm. Chúng mình đã lớn lên bên nhau và có những ngày tháng đẹp đẽ biết bao. Tớ có rất nhiều đồ chơi đẹp, còn cậu thì không. Vậy là chiều chiều, tớ lại rủ cậu ra ban công cùng chơi đồ hàng. Nhưng vì tớ là con gái, nên toàn… búp bê thôi. Cậu cũng đành “ngậm ngùi” cầm lấy kéo, cắt từng mảnh vải nhỏ tí xíu, xâu kim rồi khâu chúng lại. Chúng mình cùng may những bộ quần áo thật đẹp cho búp bê của tớ…


Tớ nhớ, tớ đã lấy chiếc khăn kim tuyến trùm lên đầu, cặp tóc bằng một chiếc cặp màu hồng thật xinh, thoa trộm một chút son của mẹ rồi đóng giả… cô dâu. Tớ còn bắt cậu phải làm chú rể, nhưng cậu không chịu. Và rồi… cậu khóc ré lên. Mẹ tớ tưởng có chuyện gì, cuống quýt chạy vào. Hiểu chuyện, mẹ tớ cười phá lên, kể cho mẹ cậu nghe, rồi mọi người đều trêu: Sau này lớn lên, cho chúng mình… cưới nhau. Tớ chẳng hiểu gì cả, nhưng cũng thấy vui vui. Còn cậu, nước mắt ngắn dài, cứ “Ứ ừ, không chịu, không chịu đâu”…

Trò búp bê chơi mãi rồi cậu chán. Cậu thích những chiếc ô tô của bạn Cún hàng xóm hơn. Thế là, ngày ngày cậu cùng Cún “Bíp bíp” inh ỏi (Giả làm còi ô tô mà), “bơ” luôn tớ. Hôm ấy tớ đã… dỗi cơm, xịu mặt, năn nỉ nguyên một buổi tối để bố tớ đồng ý dẫn đi mua… máy bay. Tớ tin rằng, máy bay sẽ thú vị “ăn đứt” cái ô tô kia nhé. Máy bay có thể bay cao, bay xa, bay tít lên trời cơ mà, và chắc chắn là cậu sẽ thích lắm!
Chúng mình lại chơi với nhau…

Các cô, các bác hay trêu, hỏi rằng: “Ly yêu ai nào”, tớ luôn trả lời dõng dạc: “Yêu bạn Bin ạ”. Tớ đã dám “tỏ tình hoành tráng” như thế cơ đấy.

Tớ đã phải rất cố gắng thực hiện “lời hứa”: “Nếu ăn cơm cùng Bin, con sẽ ăn liền… 3 bát” với mẹ. Và ngày nào, mẹ cậu cũng lấy cơm cho hai đứa ăn chung. Tớ còn rất “người lớn”, nói với cậu: “Bin phải ăn nhiều vào chứ, thế mới khỏe được, mới học giỏi được”. Hôm nào cậu không ăn nhiều, tớ còn thay mẹ cậu… dỗ dành cậu nữa chứ. Mẹ cậu cứ xuýt xoa: “Ôi chao, Ly và Bin yêu quý nhau quá đi mất”.

Đi mẫu giáo, tớ lúc nào cũng là người… dắt cậu. Dắt cậu đi này, dắt cậu về, dắt cậu mỗi lúc sang đường nữa chứ. Tớ nhớ vô cùng cái cảm giác hai bàn tay bé xíu nắm lấy nhau, nhớ lúc Bin vô tình trượt chân ngã, lại khóc um lên, mặt mũi tèm lem. Tớ đã lau nước mắt cho cậu: “Không sao đâu, hết đau ngay mà”, lại còn… “chọc lét” cho cậu cười, bỗng chốc quên sạch hết đau.

Tớ đã yêu thương cậu bằng những điều như thế, suốt cả một thời ngốc xít như thế…


Giá mà, khi lớn lên, chúng mình vẫn có thể ở bên nhau như ngày xưa ấy...

Còn bây giờ, mỗi lần gặp cậu, tớ lại... chạy thật nhanh, vì tớ xấu hổ, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu như xưa. Chúng mình bỗng dưng trở thành xa lạ, không nói chuyện, ít gặp gỡ. Mẹ bảo rằng, tớ đã lớn rồi mà, biết xấu hổ, ngượng ngùng rồi mà. Cả Bin cũng thế, luôn đỏ mặt lên mỗi khi ai đó nhắc lại những kỉ niệm của ngày xưa…

Tớ chẳng dám nói: “Ly yêu Bin”, chẳng dám nắm lấy tay cậu, chẳng thể cùng cậu vui đùa như hồi còn con nít nữa. Dường như, khi thành người lớn, có nghĩa là chẳng thể “dũng cảm” như là trẻ con, chẳng dám thể hiện những yêu thương bằng lời nói hay hành động hồn nhiên như thế. Tớ chỉ biết nhìn ngắm cậu từ xa, thấy tim mình đập loạn nhịp, khi Bin của ngày trước lúc nào cũng “khóc nhè chè thiu”, thì bây giờ mạnh mẽ và người lớn lắm…

Giá mà có thể trở về với những ngày tháng ấy, cậu nhỉ. Giá mà, dù 5 tuổi hay 17 tuổi, tớ cũng đều có thể nắm lấy tay cậu mà “tỏ tình hoành tráng” rằng: “Ly sẽ mãi mãi ở bên cạnh Bin nhé…”