Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyển tập truyện ngắn tình cảm lãng mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyển tập truyện ngắn tình cảm lãng mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Ngày ấy mong manh quá

Năm lớp mười hai, Diệu Hân chuyển đến lớp tôi. Trái tim lần đầu biết rung động trong tôi đập loạn xạ. Nàng xinh đẹp. Ngoài gương mặt thanh tú, Hân còn có mái tóc dày và đen mượt, nổi bật trên làn da trắng, nét mảnh mai, dịu dàng.
Ngày ấy mong manh quá.



Giờ ra chơi tôi mải nghĩ về nàng, bỗng có tiếng: "Dũng trọ gần đây, liệu còn phòng không?". Tôi như bừng tỉnh khi thấy nhắc đến tên mình, ra là mấy đứa con trai trong lớp đã "ga lăng xăng" hơn cả tôi, đang giúp nàng hỏi thuê nhà, hiện nàng ở nhờ nhà bác hơi xa.

Vậy là sau một tuần nàng chuyển đến xóm tôi. Tôi miên man hạnh phúc khi mỗi ngày được sóng bước bên nàng đến lớp, những buổi nàng nhờ tôi chỉ bài. Mọi việc thật tốt đẹp, tình bạn tuổi học trò trong trắng, hồn nhiên, tôi e ấp trong tim bóng hình người bạn gái xinh hiền, dễ mến. Tôi luôn bên Hân, giúp nàng những việc vặt cánh con trai có thể làm.

Một ngày chúng tôi vừa đến lớp đã thấy các bạn nhìn, chỉ trỏ rồi lại quay vào bàn tán, tôi không để tâm. Chỉ có Diệu Hân có vẻ lúng túng, day dứt. Hết giờ, thằng bạn thân nhất kéo tôi ra nói như tát nước: "Mày để con Hồ Ly ấy dụ dỗ đến bao giờ?". Tôi vằn mắt quay ngoắt nhìn. Nó không sợ, sấn sổ nói tiếp: "Mày không nghe hay cố tình ngốc không chịu hiểu, nó không thánh thiện như mày nghĩ đâu. Vận dụng IQ mà suy luận đi, sao bỗng dưng một đứa thị xã, xinh như nó, học giỏi như thế lại phải chuyển về trường huyện này nếu không phải vì lý do đặc biệt. Bạn tao học trường cũ với nó nói: Con này nổi tiếng chơi bời, dám chèo kéo cả thầy giáo, tư cách đạo đức kém nên bị đuổi học...".

Tai tôi ù đi, xô nó sang bên, chạy một mạch về nhà khóa trái cửa, nằm suy nghĩ. Trong đêm, hình như nước mắt tôi đã rơi vì hoang mang, trăn trở. Hôm sau tôi thất thểu, lặng lẽ xách cặp đi học mà không rủ Hân, vào giờ tôi cúi gằm mặt tránh ánh nhìn trong veo, ngơ ngác của nàng. Hôm ấy cả hai đứa không nói một tiếng nào. Về tôi lại buồn bã, trằn trọc. Sao một nàng tiên lại có thể như vậy, chắc hẳn do mọi người ghen tị với nàng nên mới đơm chuyện, đặt điều, rồi bên tai tôi lại văng vẳng lời hằn học "không có lửa làm sao có khói", khiến đầu óc bấn loạn, điên cuồng.


Tôi chìm vào giấc ngủ, đêm đen chập chờn có cả những hình hài trắng muốt đang gào rú. Tôi hốt hoảng toan bỏ chạy thì thấy thấp thoáng bóng dáng quen thuộc của Diệu Hân, mắt đượm buồn nhìn tôi, xung quanh nàng bốn bề hoa lá, cỏ cây xanh ngăn ngắt. Nàng tựa Hằng Nga giáng thế, suối tóc mượt mà buông hờ, giống một lần tôi ngắm khi nàng vừa mới chải… Tôi chạy theo nàng, càng đến gần nàng càng vụt ra xa, tôi đuối mình tỉnh giấc, tiếc nuối và chợt thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản, tin vào giấc mơ, nàng đúng là thiên thần chứ không phải quỷ dữ như lời lũ bạn ác khẩu dèm pha.


Tôi cư xử với nàng như thường, thân thiện, cởi mở khiến nàng cũng vui cười rạng rỡ, nụ cười mà có đến nghìn năm sau tôi cũng không thể quên và càng không thể tìm được ai cười đẹp nhường ấy.


Thế rồi, buổi tối mùa đông tôi vừa đi học về đã thấy mẹ chờ ngoài cửa nhà trọ từ bao giờ. Tôi ngạc nhiên, vui thích vì đã lâu mẹ chưa đến thăm. Đưa mẹ vào nhà tôi mới hay mẹ đã khóc, mắt đỏ hoe và trên khuôn mặt vẫn đọng lại những giọt tròn đang trực lăn. Tôi hốt hoảng hỏi tới tấp, mẹ chỉ lắc đầu một mực: "Mẹ lo cho con quá! Sao lại thân thiết với một đứa con gái không ra gì như thế". Tôi choáng váng, buông thõng mình xuống ghế. Sao mẹ lại biết và lo lắng đến vậy?



Mẹ sụt sùi kể lại mọi việc về Diệu Hân, có lẽ mẹ tôi cũng sẽ không tin nếu như không cất công đến tận trường ấy dò la tin tức, sự thật được phơi bày, quả thực trước kia nàng có qua lại thường xuyên với một công tử con nhà giàu, rồi vì điểm chác gì đó mà phải đến gặp riêng cả thầy giáo để trao đổi... Sự việc vỡ lở, ai cũng biết, vì xấu hổ, gia đình Hân phải chuyển trường cho nàng luôn. Mẹ tôi lại nước mắt vắn dài, mếu máo: "Là bạn cũng không được. Lũ con gái có tí nhan sắc là phức tạp lắm, mẹ nghe bà hàng nước nói nó xinh như diễn viên. Đừng con, chọn bạn mà chơi, nó đã có điều tiếng thế rồi". Tôi nghẹn ngào, cố giữ bình tĩnh trấn an mẹ. Thằng đàn ông hèn nhát trong tôi đã gật đầu hứa sẽ không gặp gỡ Diệu Hân.


Dù chỉ còn vài tháng nữa tốt nghiệp, tôi vẫn chuyển nhà trọ. Cặm cụi học hành bỏ quên chuyện đời. Năm ấy tôi đỗ đại học, được về thủ đô tiếp tục vùi mình trong sách vở, không tơ tưởng đến bất cứ cô bạn nào khác. Nhớ đến nàng, tôi bỗng trở nên cô độc lạ kỳ… Tôi hiểu mình vẫn yêu Hân.


Mười năm trôi qua, một lần tôi đến chơi nhà đồng nghiệp xem ảnh đám cưới họ. Tôi giật thót tim nhận ra nàng trong đại gia đình ấy, bèn hỏi thăm. Anh đồng nghiệp trầm giọng kể.


Thì ra chàng công tử con nhà giàu ngày nào chính là anh bạn này, là anh họ của Diệu Hân, bố mẹ nàng nhờ đưa, đón để tránh cặp mắt của bọn háo sắc. Còn chuyện về thầy giáo, ông thầy đó, sau bị một nữ sinh can đảm hơn Hân, tố cáo tội quấy rối. Hắn đã bị đuổi việc ngay sau đó, còn nỗi oan của Hân không biết đến đời nào mới rửa hết. Thấy Hân xinh xắn, lại chữ đẹp, hắn nhờ đến nhà chép sổ điểm, rồi lợi dụng sàm sỡ, Hân sợ hãi bỏ chạy. Lo Hân làm to chuyện hắn đã dựng nên việc nàng bị điểm kém đến gạ gẫm thầy. Anh bạn cũng nhắc đến một người bạn trai mà Hân yêu, đợi chờ suốt bao năm trong vô vọng, nàng vừa miễn cưỡng lấy chồng năm ngoái…


Số phận con người thật trớ trêu. Cuộc sống đầy bất trắc, hạnh phúc quá xa vời và tình yêu ngày ấy sao mà mong manh thế.

Một chuyện tình


Câu chuyện xảy ra ở một bệnh viện nhỏ ở vùng quê hẻo lánh .

Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư . Tuy luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy quên trao cho cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau những lần điều trị . Những khi chồng cô tới thăm , mắt cô rạng ngời hạnh phúc . Đó là một người đàn ông đẹp trai , lịch thiệp và cũng thân thiện như vợ mình .

Tôi rất ngưỡng mộ chuyện tình của họ . Hằng ngày anh mang đến cho cô những bó hoa tươi thắm cùng nụ cười rạng rỡ , anh đến bên giường nắm lấy tay cô và trò chuyện cùng cô . Những lúc quá đau đớn , cô khóc và trở nên cáu ghắt , anh ôm chặt cô vào lòng , an ủi động viên cho vợ mình cho đến khi cơn đau dịu đi . Anh luôn bên cô mỗi khi cô cần , anh giúp cô uống từng ngụm nước và không quên vuốt nhẹ đôi chân mày của cô . Mỗi đêm , trước khi ra về anh luôn đóng cửa để hai người có những giây phút bên nhau . Khi anh đi , chúng tôi thấy cô ấy đã say ngủ mà trên môi vẫn phảng phất nét cười .

Nhưng đêm ấy mọi chuyện đã thay đổi . Khi nhìn vào bảng theo dõi , kết quả cho thấy người vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm nay . Mặc dù rất buồn nhưng tôi biết đó là cách tốt nhất cho cô ấy , từ nay cô sẽ không chịu những cơn đau thêm nữa .

Để bảng theo dõi trên bàn , tôi muốn đến phòng bệnh . Khi tôi bước vào phòng , cô mở mắt nhìn tôi hé môi cười một cách yếu ớt , nhưng hơi thở của cô nghe thất khó nhọc . Chồng cô ngồi bên cô mỉm cười nói : " Cho đến bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành cho cô ấy chính là tình yêu của tôi " .

Và tôi đã khóc khi nghe điều đó , tôi nói nếu họ cần bất cứ điều gì thì đừng ngại .Đêm ấy cô đã ra đi trong vòng tay người chồng yêu dấu . Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này cùng chồng cô . Với khuôn mặt đẫm nước mắt , anh nghẹn ngào : " Xin hãy cho tôi ở bên cô ấy thêm một lúc " .

Bước ra khỏi phòng , đứng ở hành lang lau những giọt nước mắt , nhớ nụ cười , nhớ ánh mắt , nhớ những cái ôm ghì chặt mà cô ấy dành cho chúng tôi ...Tôi nhớ tất cả về cô ấy như một người bạn thân thiết , tôi cũng phần nào có thể cảm nhận được nỗi đau mà chồng cô đang chịu đựng . Bỗng nhiên từ trong phòng vọng ra một giọng hát trầm ấm mà tôi chưa từng được nghe . Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của anh khi anh cất lời bài Beautiful brown eyes . Rồi giai điệu khúc ca nhỏ dần , anh mở cửa gọi tôi đến , anh nhìn sâu vào mắt tôi , ôm chầm lấy tôi rồi nói :" Tôi đã hát bài này mỗi đêm cho cô ấy nghe kể từ ngày chúng tôi quen nhau . Mọi ngày tôi vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để khỏi làm phiền bệnh nhân khác . Và tôi chắc rằng đêm nay trên thiên đường cô ấy cũng vẫn nghe tôi hát . Tôi xin lỗi đã quấy rầy mọi người .Tôi chỉ không biết sống ra sao khi thiếu vắng cô ấy , nhưng mỗi đêm tôi vẫn tiếp tục hát cho cô ấy . Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe thấy tiếng tôi không ?".

Tôi khẽ gật đầu mà nước mắt vẫn tuôn . Anh ôm tôi một lần nữa , hôn lên má tôi và cảm ơn tôi cùng tất cả mọi người . Đoạn anh quay bước , cúi đầu khẽ húyt sáo giai điệu thân quen .

Khi anh bước đi , tôi nhìn theo , thầm cầu nguyện cho cô ấy , cho anh và cho tôi một ngày nào đó cũng tìm được một tình yêu như thế.



Hãy để anh yêu em


Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc.
Cho tới một ngày…

Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở

lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.

Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.

“Tôi phải thành công trong cuộc sống” - Anh luôn tự nói với bản thân - “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.

Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.


Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!


Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.


Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bư
ớc tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.


Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc…


Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa.


Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.